Mặt trời sau giông bão – Chương 47

Vũ Linh 318

Tác giả : An Yên.

Tuyết Minh tỏ ra sợ hãï:

– Là sao? Sao lại đi tù? Không thể …tôi không thể bị giam được. Tôi đang là sinh viên của trường sư phạm đấy, sao có thể ngồi tù được?

Rồi cô ta bước nhanh lại gần Minh Nhật, lay lay cάпh tay anh:

– Chủ tịch… tôi biết tôi sai, nhưng chả phải chị ấy đã không sao rồi mà? Tôi …chỉ đùa thôi. Tôi không có ý định hại chị ấy đâu ạ!

Minh Nhật quét một ánh mắt sắc lạnh xuống bàn tay của Tuyết Minh rồi nhả ra hai chữ:
– Buông ra!
Chưa bao giờ cô ta thấy chủ tịch tức giận lên như thế nên vội vàng rụt tay lại. Trong mắt Tuyết Minh, Nhật luôn hiền lành, nhẹ nhàng. Vậy thì lần này cô ta ૮.ɦ.ế.ƭ chắc rồi, anh ta vừa nói Tuệ Nhi là vợ chưa cưới, Chủ tịch yêu Tuệ Nhi thật sao. ? Mặt Minh biến sắc:
– Tôi .. tôi …không thể nào….
Quản lý Bảo nãy giờ im lặng. Bản thân anh cũng không nghĩ một cô gáι nhỏ bé, trông hiền lành như Tuyết Minh lại có một tâm địa ᵭộc ác và có những hành động ҡıṅһ ҡһủṅɢ như thế. Anh quay sang Minh Nhật:
– Xin lỗi chủ tịch, tôi tuyển dụng sai người!

Minh Nhật lắc đầu:
– Cậu không có lỗi. Chữ nghĩa trong hồ sơ xin việc không vẽ được phẩm chất con người, không nói lên được lòng dạ con người. Cô ta vốn có một quá khứ không ʇ⚡︎ử tế, từ lúc còn là học sinh đã ăn trộm tiền bố mẹ, từng bỏ nhà đi chơi. Một người như thế mà cô còn định đứng vào hàng ngũ giáo viên để đầu ᵭộc các thế hệ tương lai của Việt Nam, để làm ô uế nền giáo dục ư? Cô định dùng bản mặt đó để che giấu tâm địa xấu xa sao?
Tuyết Minh lắc đầu nguầy nguậy:
– Sao… sao ….anh biết?

Minh Nhật thở hắt ra một tiếng:
– Từ tối qua, tôi đã có được các đoạn video, nhưng do Tuệ Nhi còn yếu nên tôi chưa thể rời Ьệпh viện được. Tuy nhiên, cái quá khứ của cô chỉ trong phòng một nốt nhạc tôi đã có thông tin rồi. Cô là con một, được bố mẹ cưng chiều, học không đến nỗi tồi tệ nhưng lại ương bướng, không lo học hành, chỉ thích vui chơi, đàn đúm. Bố mẹ không cho tiền thì ăn trộm, giận dỗi. Cái sai lầm ngày hôm nay của cô một phần cũng là lỗi do bố mẹ quá nuông chiều cô, dung túng cho cô hết lần này sang lần khác, từ những lỗi nhỏ đến lớn. Cô sai phạm thì im lặng đi xin lỗi người ta chứ không bắt con mình nhận lỗi. Dần dần, cô coi trời bằng vung. Nhưng giờ đây, ra khỏi ʋòпg tay bố mẹ, cô nên nhớ còn có pháp luật. Cô đừng có làm càn …

Tuyết Minh cúi đầu. Thực ra, cả tối hôm qua, lúc Nhi đã ngủ, Minh Nhật vội trở đây, rà soát camera từ máy điện thoại của mình sau khi đọc tin nhắn của Bảo. Anh kiểm tra đi kiểm tra lại, chắc chắn rằng mình không kết luận nhầm, không đổ oan cho người khác. Anh chắc chắn Tuyết Minh đã giở trò. Chiếc camera mini chẳng qua Minh Nhật dọa cô ta thôi, vì anh cũng không nghĩ đến việc có những điều ҡıṅһ ҡһủṅɢ như vậy sẽ diễn ra ở trong nhà hàng này. Thế nên camera trong bếp chỉ lắp hai cái ở khu vực tiếp nhận thực phẩm và nấu ăn thôi. Tuy nhiên, thấy Tuyết Minh ngoan cố dù đã tỏ ra sợ sệt, Minh Nhật quyết định dọa cô ta một phen xem sao và quả nhiên Tuyết Minh mắc bẫy của anh. Nhìn cô ta bấu chặt tay mà lòng anh tức giận, ánh mắt vằn lên những tia đỏ. Minh Nhật bấm một cuộc điện thoại và nói:

– Các đồng chí có thể thi hành nhiệm vụ được rồi ạ. Toàn bộ cuộc họp, tôi đã quay lại, vấn đề sáng nay tôi trình bày với các đồng chí đã được giải quyết!

Sáng nay, tгêภ đường đến nhà hàng, anh đã ghé vào trụ sở cα̉пh sάϮ thành phố C. Những đồng chí cα̉пh sάϮ cũng đã đến đây đợi sẵn bên ngoài trong những bộ thường phục. Cuộc điện thoại vừa kết thúc, hai đồng chí cα̉пh sάϮ mặc thường phục bước vào xuất trình thẻ ngành và đưa chiếc còng số tám ra:

– Cô Lê Tuyết Minh, cô đã bị bắt về Ϯộι hãm hại cô Ngô Tuệ Nhi. Bằng chứng, nhân chứng chúng tôi đã có. Mời cô theo chúng tôi về trụ sở để phối hợp điều tra!

Lúc này, cảm nhận được cái sự mất ʇ⚡︎ự do đang sắp thành hiện thực, Tuyết Minh quay lại nhìn Minh Nhật:
– Anh Minh Nhật, tôi không cố ý thật mà! Anh xin cho tôi đi, tôi sẽ không đụng đến chị Nhi nữa!
Minh Nhật gằn giọng:
– Một người như cô không đụng đến người này cũng sẽ đụng đến người khác. Bố mẹ không dạy được cô, thầy cô giáo cũng bất lực với cô, nên để pháp luật dạy cô!
Chiếc còng số tám lạnh lẽo chụp lấy tay Minh. Chiếc xe chở cô ta về trụ sở cα̉пh sάϮ đã khuất bóng mà mọi người vẫn chưa hết bàng hoàng. Chị Lan bực bội:
– Con ranh con, mới nứt mắt ra mà tâm địa tàn ᵭộc!
Rồi cô quay sang Minh Nhật:
– Chủ tịch, vậy sức khỏe của Tuệ Nhi thế nào rồi ạ? Hôm qua tôi nghe quản lý Bảo nói em ấy khỏe rồi, cứ tưởng là khỏe thật!

Minh Nhật gật đầu:
– Nhi đã tỉnh lại từ tối qua, nhưng vẫn còn yếu. Tuy nhiên, tôi đã yêu cầu quản lý Bảo nói như thế để cô Tuyết Minh không đề phòng. Đây là sự việc đáng tiếc do tính ích kỷ hẹp hòi của một cá nhân nên tôi mong rằng đó cũng là bài học cho những nhân viên ở đây. Nhà hàng có thể là nơi thu nhập chính của mọi người, cũng có thể là chốn bán thời gian của một số bạn trẻ. Nhưng tôi mong muốn xây dựng một tập thể đoàn kết, hòa đồng, một lòng đưa nhà hàng phát triển. Nếu sai phạm, mọi người cũng thấy rồi đấy!
Tất cả đều gật đầu thấu hiểu những lời anh nói. Minh Nhật tiếp tục:
– Vấn đề không phải vì người bị hại là Tuệ Nhi mà tôi làm nghiêm. Bất kỳ ai trong nhà hàng này làm việc tốt đều được thưởng xứng đáng và vi phạm đều bị trừng phạt. Đó là cách để xây dựng một môi trường làm việc lành mạnh. Mặt khác, tôi yêu cầu mọi người giữ bí mật việc này để không khiến nhà hàng mang tiếng xấu vì bản chất sự việc chỉ là do cá nhân chứ không liên quan đến chất lượng phục vụ của nhà hàng, mọi người hiểu chưa?

Quản lý Bảo ngồi bên cạnh nói:
– Anh yên tâm, tất cả sẽ giữ bí mật sự việc này!
Minh Nhật mỉm cười:
– OK, việc cần làm đã làm rồi, giờ mọi người ai vào việc nấy đi. Tôi đến Ьệпh viện xem kết quả kiểm tra của Tuệ Nhi thế nào. Nếu cô ấy ổn thì để xin cho Nhi ra viện, về với con!
Mọi người cũng đều gửi lời hỏi thăm Nhi. Minh Nhật cảm ơn tất cả rồi nói:
– Thực ra, Tuệ Nhi không biết tôi là giám đốc nhà hàng, cũng chưa hề biết mình bị hãm hại. Từ từ tôi sẽ nói với cô ấy, vì Nhi vốn tin người nên nói ra chưa chắc đã tin rằng Tuyết Minh hãm hại mình. Nhi lại là người vốn có tính ʇ⚡︎ự lập, không thích dựa dẫm nên làm việc ở đây, cô ấy đều ʇ⚡︎ự thân vận động. Tôi có muốn cho nghỉ cô ấy cũng không chịu đâu. Thế nên, khi Nhi đi làm lại, tôi mong mọi người vẫn hòa đồng với cô ấy như trước, đừng nhìn Nhi với tư cách là vợ tương lai của tôi. Tôi nhờ mọi người nhé!.

Cách trò chuyện thân mật và có duyên của Minh Nhật khiến ai cũng thấy gần gũi. Các nhân viên cũng cười vui vẻ, trò chuyện với anh vài câu rồi ai đều đi làm việc người ấy.
Minh Nhật trở lại Ьệпh viện. Anh thấy Bá Trọng và các γ tά ở phòng bước ra thì liền nhanh chân tới vội hỏi:
– Nhi có chuyện gì sao?

Trọng lắc đầu:
– Dạ không có chuyện gì đâu anh. Hôm qua thoát khỏi ʇ⚡︎ử thần nghĩa là ổn rồi ạ. Lúc nãy em có đưa Nhi đi kiểm tra lại, mọi chỉ số đều tạm ổn cả. Nếu có thể, anh để Nhi ở đây thêm một đêm nữa, mai đầu tuần làm thủ tục ra viện thôi!
Đúng lúc ấy, Tuệ Nhi bước ra:
– Bác sĩ, tôi còn con nhỏ, hôm qua đến giờ phải nhờ người trông. Nếu tôi ổn rồi, anh cho tôi về luôn được không?
Minh Nhật nhìn sang Bá Trọng:
– Giờ Nhi về nhà nghỉ ngơi, nếu cần thêm tђยốς thì em cứ kê giúp anh. Nhi vẫn đang dùng mấy loại tђยốς bên Úc gửi về hôm trước anh có hỏi ý kiến em đó!
Bá Trọng gật đầu:
– Nhi chỉ cần nghỉ ngơi và ăn uống đủ dinh dưỡng để phục hồi thôi anh ạ. Anh cứ tiếp tục cho Nhi dùng những tђยốς đó. Nếu vì con nhỏ thì anh cứ đưa Nhi về đi, thủ tục thanh toán ngày mai làm cũng được vì hôm nay là chủ nhật mà!

Minh Nhật vỗ vai Bá Trọng:
– Anh cảm ơn nhiều nhé!
Bá Trọng cười:
– Không có gì đâu ạ! Anh cần gì cứ alo em nhé!
Minh Nhật và Tuệ Nhi gật đầu cảm ơn bác sĩ Trọng một lần nữa rồi anh đưa cô ra xe. Chiếc xe lăn bánh, Tuệ Nhi quay sang anh:
– Chủ tịch Nhật, hôm nay anh rảnh sao?
Minh Nhật liếc cô:
– Ừ, với em, anh luôn rảnh mà!
Tuệ Nhi Nguýt anh:
– Được cái khéo miệng thôi! À, anh ơi, hôm qua tới giờ anh vẫn chưa nói với em là em bị làm sao cả. Ban nãy em có hỏi nhưng bác sĩ Bá Trọng bảo là ổn rồi, em cũng không biết hôm qua mình bị làm sao nữa!

Minh Nhật nhìn cô:
– Em đó, tin người cho lắm vào, suýt mất ๓.ạ.ภ .ﻮ đấy!
Nhi tròn mắt:
– Anh …anh nói vậy là sao ạ?
Minh Nhật kể vắn tắt việc của Tuyết Minh. Nhi nghe xong thì há hốc miệng:
– Không… không thể nào… con bé rất vui tính và quan tâm em cơ mà, có nhầm không anh?
Nhật một tay vẫn giữ vô lăng, một tay nhéo nhẹ mũi cô:
– Không lẽ anh dừng xe lại mắng cho em một trận. Nhầm cái gì mà nhầm? Đến nước này còn nói tốt cho cô ta nữa. Tuyết Minh nhận lỗi rồi. Chờ ngày ra tòa, em đến đó mà nghe nhé! Thế mà còn bảo vệ cô ta tốt cơ, lại còn nghĩ anh thích thầm cô ta nữa mới oan chứ! Đấy, chị chị em em cuối cùng chơi nhau như thế đấy!

Tuệ Nhi vẫn sững sờ không tin vào những gì mình vừa nghe. Tuyết Minh hại cô ư? Cô và con bé cứ gặp nhau là tíu tít. Dĩ nhiên, với những người quen bình thường, Tuệ Nhi luôn nhí nhảnh vui đùa chứ không tâm sự nhiều như với Thùy. Nhưng điều đó đâu gây thù chuốc oán gì cho Minh mà cô ấy lại hại cô? Thấy mặt Nhi bần thần, Minh Nhật còn nói thêm một câu:
– Em tin người như thế thì làm sao anh dám xa em được!
Tuệ Nhi ngơ ngác nhìn anh:
– Ơ, cô ấy có liên quan gì đến tình yêu của chúng ta đâu mà xa với chả không?
Nhật cười:
– Sao lại không liên quan? Anh suýt mất vợ mà không liên quan à? Em bớt tin người đi. Hôm qua anh sợ gần ૮.ɦ.ế.ƭ đấy.! Lần này cho cô ta đi tù để sáng mắt ra!

Nhi nghĩ mà rùng mình. Nếu Minh Nhật không kịp đưa cô đến Ьệпh viện thì chuyện gì sẽ xảy ra đây? Rồi Cà Chua sẽ ra sao? Cô lại nợ ân tình của anh rồi. Nhi nhìn sang:
– Anh Minh Nhật. Em cảm ơn anh, nếu không có anh…
Nhật nhăn mặt:

– Này, đồng ý yêu người ta rồi thì bỏ cái kiểu ăn nói khách sáo đó đi nha! Không có em thì anh lại tiếp tục kiếp ế vợ đấy!
Tuệ Nhi cười. Xe dừng ở đầu ngõ, anh và cô đi vào dãy trọ. Nhi liếc qua nhà hàng, chuẩn bị đến giờ khách đông rồi. Vừa vào đến phòng trọ, bác Thảo mới cho Cà Chua ngủ rồi nói:
– Sao rồi Nhi? Nghe cậu Nhật nói bác sợ quá, nhà bé Gil lại về quê nên không biết gửi con bé cho ai mà đến Ьệпh viện cả!

Nhi rửa tay rồi ngồi xuống giường nói:

– Con ổn rồi bác ạ, Cà Chua có làm bác mất ngủ không ạ?

Bác Thảo lắc đầu:

– Không con, bé ngủ ngon, dậy hai lần, bác pha sữa uống là ngủ tiếp. Bác chỉ lo cho con thôi!

Sống với những con người chẳng phải ruột rà mà Nhi cảm thấy như mình được hồi sinh giữa một thế giới ấm áp. Chỉ cầu mong những tình cảm tốt đẹp ấy, giản dị ấy sẽ còn mãi …

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất