Mặt trời sau giông bão – Chương 45

Vũ Linh 309

Tác giả: An Yên

Thấy Nhi ngã xuống, một cô bé phục vụ bàn vừa thay đồ xong vội chạy lại lay Nhi:

– Chị Nhi, chị làm sao thế này? Các anh chị ơi, chị Nhi làm sao rồi!

Mọi người cùng xúm lại và lật ngửa người Nhi lên. Mặt cô trắng bệch, cháo còn lem cả má, chiếc bát và thìa văng ra một đoạn. Quản lý Bảo có việc ra ngoài, vừa bước vào thấy mọi người xúm đen xúm đỏ vội tiến lại:

– Có chuyện gì vậy?

Nhìn cô bé phục vụ đang nâng Nhi lên, tay lau vệt cháo tгêภ má Nhi, vừa mếu vừa nói:

– Chị Nhi…

Bảo rẽ mọi người ra và hét lên:

– Tản ra, đông thế này làm sao mà thở được?

Rồi anh liếc một bạn nam phụ bàn:

– Cậu ra mở cửa sau xe tôi ngồi vào để đỡ Nhi, cùng tôi đưa Nhi đến Ьệпh viện, nhanh lên!

Bảo bế thốc Nhi chạy ra cửa, cậu kia cũng vội chạy theo. Vừa ra đến cửa, anh thấy Minh Nhật bước vào. Nhìn Nhi bất tỉnh tгêภ tay Bảo, Nhật hốt hoảng :

– Chuyện gì thế này?

Bảo vừa đi vừa lắc đầu:

– Em không biết nữa, em vào thấy Nhi ngất xỉu rồi ạ!

Minh Nhật nhanh tay mở cửa sau xe mình để Bảo bế Nhi vào rồi anh lên ghế lái và phóng đi. Cậu phục vụ bàn cũng lo lắng lên xe đi theo.

Nhi đến đây làm từ những ngày đầu nhà hàng mới khai trương nên ai cũng quý. Mọi người đều nể phục cô vì vừa một mình nuôi con, lại vừa đi làm và học giỏi. Vì thế, thấy cô như vậy, ai cũng tỏ ra lo lắng. Khi chiếc xe đã lao Ꮙ-út đi, hòa vào dòng người tấp nập tгêภ phố, chị Lan vừa trở vào vừa nói:

– Sao thế nhỉ? Lúc nãy con bé vẫn bình thường mà!

Cô bé phục vụ ban nãy phát hiện ra Nhi ngất vội chỉ chỗ cháo ban nãy văng tung tóe:

– Em thấy chị ấy ăn cháo ạ!

Chị Lan nhíu mày:

– Cháo đã nấu xong đâu. Chị có hầm cháo trước nhưng chưa ăn được đâu, hay là Nhi đem cháo ở nhà đi? Con bé không lấy đồ ăn ở đây đâu, nó tiết kiệm lắm, toàn ăn ở nhà thôi. Nó cũng ăn uống thận trọng lắm vì đang cho con bú mà. Nhi chỉ đến đây làm việc, không có chuyện nó lấy cháo ăn đâu!

Cô bé ban nãy nói:

– Em cũng nghĩ thế, nhưng rõ ràng em thấy chị Nhi lại lấy thìa và múc cháo trong bát ăn ạ. Lúc nãy cái bát văng ra kia mà đâu rồi nhỉ?

Bạn phục vụ vừa nói vừa chỉ góc văng của chiếc bát, nhưng điều kỳ lạ là không thể nói đâu nữa. Lúc đó, Tuyết Minh lên tiếng:

– Bạn nhìn có chính ҳάc không? Ban nãy mình vào thì không thấy chị ấy ăn gì cả!

Chị Lan hất hất tay:

– Thôi, mọi người đừng nói nữa, lau dọn chỗ này cho sạch sẽ rồi làm việc bình thường đi! Khách sắp đến rồi đấy. Lát nữa quản lý Bảo về là rõ ngay!

Trong khi đó, ngồi tгêภ xe, Minh Nhật hỏi:

– Bảo, có chuyện gì?

Bảo đang đỡ Nhi nằm ở phía sau nói:

– Em vừa từ ngoài bước vào đã thấy Tuệ Nhi thế này rồi, lát nữa em sẽ check camera ạ!

Cậu phục vụ bàn cũng nói:

– Em vừa thay đồ đồng phục đi ra, nghe bạn kia kêu nên chạy lại, không biết trước đó có chuyện gì nữa!

Minh Nhật bấm điện thoại, phía bên kia, một giọng nói ấm áp vang lên:

– A lô, em nghe đây anh Nhật!

Nhật nói nhanh:

– Vĩ, Tuệ Nhi bị ngất xỉu không rõ nguyên nhân, anh đang đưa tới Ьệпh viện của em, em có ở đó không?

Thiên Vĩ đang ngồi tгêภ xe cùng với Tú Vi và hai con liền nói:

– Tụi em về thành phố A có việc, đang tгêภ xe ra sân bay ạ! Trọng hôm nay trực ở đó, anh đến đi, em sẽ gọi cậu ấy chuẩn bị!.

Minh Nhật cảm ơn Thiên Vĩ rồi tắt máy. Chiếc xe lao Ꮙ-út rồi tiến vào Ьệпh viện. Anh thấy bóng dáng cao lớn của Bá Trọng đứng sẵn cùng các γ tά và băng ca ở đó. Thấy xe Nhật, Bá Trọng nhắc các γ tά đưa băng ca đến. Minh Nhật nói nhanh:

– Nhi bị ngất!

Bá Trọng vỗ vai anh:

– Anh yên tâm đi! Cứ ngồi đây chờ em!

Minh Nhật cùng Bảo và cậu nhân viên phục vụ ngồi xuống băng ghế chờ. Cánh cửa phòng cấp cứu đóng chặt, lòng anh như lửa đốt. Không biết chuyện gì đã xảy ra với Nhi, cách đó một tiếng đồng hồ, cô vẫn nhắn tin cho anh cơ mà. Nhật quay sang Bảo:

– Cậu về xem nhà hàng thế nào, yêu cầu tất cả nhân viên tám giờ sáng mai họp tại nhà hàng. Ngày mai là chủ nhật nên sinh viên cũng không phải đến trường, ai không dự họp thì cho nghỉ việc!

Bảo ” dạ ” một tiếng rồi nói:

– Tối nay em sẽ cho kiểm tra camera là biết chuyện gì. Hi vọng là không phải chuyện chẳng lành! Anh yên tâm đi, nhưng một mình anh ở lại đây có ổn không?

Nhật gật đầu:

– Tôi lo được, vì Nhi chỉ có một mình ở thành phố C này, nên tối nay tôi bận ở đây. Nếu không thì tôi đã lệnh cuối ngày hôm nay phải họp rồi. Giờ cậu về báo với mọi người là Nhi đã khỏe lại rồi, chỉ là mệt nên ngất thôi, không nói gì cả khi chúng ta chưa có kết luận chính thức, kẻo mọi người lại bàn ra tán vào. Tôi sẽ gọi cho bác chủ trọ để tối nay bác ấy ngủ lại phòng trông bé. Vì nhà hàng chúng ta chỉ phục vụ ăn trưa và ăn tối nên sáng mai tám giờ họp là hợp lý, hai người hãy nhớ những gì tôi dặn!

Bảo và cậu nhân viên kia cũng gật đầu thuận ý rồi ra bắt taxi trở về nhà hàng. Đến nơi, khách khứa vẫn đông đúc nhưng mọi khi. Ban nãy Bảo cũng đã gọi điện thoại bố trí một bạn khác thay Nhi đứng ở quầy thu ngân. Anh tiến lại quầy, ở đây có thể quan sát toàn cảnh nhà hàng. Bạn sinh viên thay thế Nhi hỏi nhỏ:

– Chị Nhi sao rồi ạ?

Bảo gật đầu:

– Nhi ổn rồi, do mệt nên ngất xỉu thôi. Em đi làm việc của mình đi, để đây anh lo!

Ở nhà hàng này, ngoài bếp trưởng, bếp phó là những người có tay nghề già dặn, thì có một bộ phận chuyên về dinh dưỡng để thiết kế thực đơn phù hợp. Còn lại, những bạn phục vụ bàn và việc vặt trong bếp chủ yếu là sinh viên hoặc những bạn học hết lớp mười hai rồi đi làm chứ không thi đại học. Bởi đó là lứa tuổi nhiệt huyết nhất, lại đang muốn khẳng định bản thân nên Minh Nhật đã đảm bảo ưu tiên cho những người ở độ tuổi ấy.

Bảo vừa tính tiền xong cho một nhóm khách thì thấy Tuyết Minh lại hỏi:

– Sếp ơi, chị Nhi thế nào rồi ạ?

Bảo cười:

– Tuệ Nhi ổn rồi. Chỉ là mệt nên ngất xỉu thôi. Hôm nay để cô ấy nghỉ một buổi cho khỏe hẳn rồi ngày mai đi làm!

Ánh mắt Tuyết Minh lóe lên những tia ngạc nhiên:

– Vậy sao ạ? Thế mà em cứ tưởng chị gặp chuyện gì! Nãy giờ ai cũng lo!

Bảo gật đầu:

– Ừ, không sao đâu, em cứ làm việc đi!

Tuyết Minh quay mặt đi, giấu một ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa đố kị.

Trong lúc đó, ở Ьệпh viện….

Minh Nhật kiên nhẫn ngồi tгêภ băng ghế chờ. Một lát sau, cάпh cửa bật mở, Bá Trọng bước ra. Nhật lao tới:

– Trọng, Nhi sao rồi?

Bá Trọng thở dài một tiếng rồi nói:

– Cũng may anh đưa đến kịp, anh có biết Nhi ăn hay uống gì trước khi bị ngất không?

Nhật lắc đầu:

– Không! Anh vừa tới nhà hàng thì đã thấy cậu Bảo bế Nhi đi cấp cứu nên lao đi luôn. Bảo cũng chưa kịp check camera để kiểm tra!

Bá Trọng gật đầu:

– Trong dạ dày cô ấy có một lượng thức ăn nhỏ chưa kịp tiêu hóa, cũng chưa kịp nôn ra. Vấn đề là có chất đ.ộ.c x.y.a.n.u.a trong ấy. Chất này không màu, không mùi, không vị, khi được tiếp nhận qua đường ăn hay uống sẽ có tác động rất nhanh đến ς.-ơ τ.ɧ.ể, gây nôn mửa, đau bụng dữ dội, khó thở rồi mất ý thức và nếu chậm có thể dẫn đến t.ử v.o.n.g. Nhưng có thể do trong người Tuệ Nhi đang mệt nên không có sức nôn ra mà lịm luôn. Ở Việt Nam đã có nhiều vụ đ.ầ.u đ.ộ.c kiểu này và пα̣п nhân ít người kịp thời được đưa đến Ьệпh viện lắm.

Minh Nhật nghe nói mà lạnh toát cả sống lưng. Điều gì xảy ra nếu anh không kịp thời đưa cô đi? Bàn tay nắm chặt, những đường gân xanh nổi lên. Minh Nhật hỏi:

– Nghĩa là cái này phải do tác động bên ngoài chứ không phải do thức ăn bị thiu hay gì đó?

Bá Trọng gật đầu:

– Đúng vậy! Trong trường hợp này, chắc chắn có ai đó bỏ vào đồ ăn thức uống để hại Nhi. Hiện tại, cô ấy đã qua cơn nguy kịch, em sẽ đưa Nhi về phòng hồi sức, anh theo γ tά làm thủ tục nhé! Nếu có bất kỳ điều gì cứ alo cho em!

Nhật cảm ơn Bá Trọng rồi theo mấy cô γ tά sắp xếp cho Nhi vào phòng Ьệпh VIP. Nhìn cô xanh xao nằm tгêภ giường, Minh Nhật cầm bàn tay cô xoa xoa rồi nói:

– Anh xin lỗi, anh không tốt để em phải thiệt thòi. Anh sẽ tìm bằng được kẻ đó và bắt nó đền Ϯộι!

Một lúc sau, Nhật thấy bờ mi của Nhi khẽ lay động. Cô mở mắt, nhìn xung quanh một lượt rồi ngạc nhiên khi thấy mình đang ở Bệnh viện và Nhật đang ngồi bên cạnh:

– Anh….sao…sao em lại ở đây!

Minh Nhật thấy cô tỉnh lại thì mỉm cười:

– Em bị ngất xỉu em không nhớ gì sao?

Tuệ Nhi nhíu mày, lờ mờ nhớ lại rồi nói:

– Đúng rồi, Tuyết Minh đưa cháo cho em ăn, nhưng mới được mấy thìa thì em thấy bụng đau quằn quại, muốn nôn mà không làm nổi. Em bị sao thế anh?

Minh Nhật cau đôi mày rậm, ánh mắt tràn ngập suy nghĩ rồi quay sang Nhi:

– Vậy ư? Cô ấy là ai?

Nhi cười nhẹ:

– Anh nhanh quên thế? Tuyết Minh là người mà em tưởng anh yêu thầm ý, cô sinh viên sư phạm đó.

Minh Nhật như nhớ ra cái tên ấy rồi nói:

– Anh biết rồi, anh sẽ tìm hiểu mọi việc, em yên tâm giờ em ăn chút cháo loãng nhé, anh nói mấy cô γ tά chuẩn bị rồi!

Nhi ngồi bật dậy:

– Mấy giờ rồi anh? Em phải về với Cà Chua!

Nhật giữ tay cô:

– Em yên nào, trật ven bây giờ. Anh đã gọi nhờ bác Thảo ngủ lại với con rồi! Tối nay em ở lại đây để bác sĩ theo dõi đã, mai khỏe lại thì anh đưa em về!

Vừa lúc đó, Nhi nghe thấy tiếng gõ cửa, hai cô ý tá đưa cháo vào và cả một vị bác sĩ cao lớn nữa. Người này Nhi thấy quen quen như gặp ở đâu rồi. Anh ấy nhìn cô:

– Tuệ Nhi, em tỉnh rồi, em làm anh Nhật lo sốt vó đấy!

Nhi nhìn người trước mặt:

– Bác sĩ… hình như tôi đã gặp anh ở đâu rồi thì phải…

Nhật cười:

– Đây là Bá Trọng, phó giám đốc Ьệпh viện Thiên Vĩ. Em có gặp cậu ấy đi cùng với Vương Thăng tới nhà hàng đó!

Nhi cau mày suy nghĩ:

– Hôm đó em có để ý gì đâu! Hình như em thấy anh tгêภ tạp chí. Phải rồi, Bệnh viện Thiên Vĩ, em từng đọc một bài báo giới thiệu về Ьệпh viện này. Lúc đó, mẹ của Hoàng Tuấn bị tai biến và sau khi đọc được thông tin về Ьệпh viện này, em đã định đưa mẹ đến đây điều trị, nào ngờ…

Minh Nhật cầm tay cô:

– Không sao, bác ấy sẽ hiểu cho tấm lòng hiếu thảo của em, yên tâm đi!

Bá Trọng dặn dò Tuệ Nhi một lát rồi đi ra ngoài căn dặn các γ tά mấy câu và lên phòng. Còn lại Minh Nhật và Tuệ Nhi, anh đổ cháo loãng ra bát rồi thổi thổi đút cho cô. Tuệ Nhi phì cười:

– Em làm được mà!

Minh Nhật lắc đầu:

– Không! Em đang truyền, là Ьệпh nhân phải nghỉ ngơi chứ! Ngoan, để anh đút cho em.

Tối hôm đó, tгêภ chiếc giường Ьệпh viện, anh ôm cô vào giấc ngủ ngon. Tuệ Nhi, anh sẽ làm mọi thứ vì em, sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương em hết…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất