Mặt trời sau giông bão – Chương 44

Vũ Linh 255

Tác giả : An Yên

Nghe anh chàng Chủ tịch tuyên bố thẳng thừng như thế, Nhi bật cười:

– Này, chủ tịch đừng nói là ế quá rồi vơ đại một cô nhé!

Minh Nhật cúi xuống, đặt nhẹ môi mình lên chiếc mũi đang chun lên của Nhi:

– Ngốc, người ta thương em từ hơn một năm trước, lúc gặp em ở thành phố F cơ mà!

Nhi nhớ lại những lời của anh cách đây hơn một năm về trước, khi anh gặp cô hai lần ở thành phố F, nhất là cái lần anh đưa cô xuống trại giam kí đơn ly hôn với Hoàng Tuấn. Nhưng lúc đó, với Nhi, anh chỉ là bạn của sếp Duy nên cô nghĩ đó là những lời bông đùa thôi:

– Có ai biết đâu! Thảo nào cứ xui xút người ta ly hôn!

Nhật cười:

– Vì anh ta không xứng đáng với em. Có thể trước kia anh ta tốt, nhưng Hoàng Tuấn không giữ được hạnh phúc, không biết trân trọng hạnh phúc. Đến bản thân anh ta cũng để bị sa ngã thì còn giữ được ai? Ở đời này, ranh giới Thiện – Ác mong manh lắm, nên anh không muốn anh ta ở cạnh em. Nếu ly hôn rồi, em có quyền chọn hạnh phúc, dù người đó không phải là anh, hiểu không?

Anh nói về Hoàng Tuấn nhưng cũng như đang nói về người em trai song sinh của mình, người đã không giữ được bản thân để vướng vào ʋòпg tù Ϯộι, ᵭάпҺ mất tương lai. Nén tiếng thở dài để không ảnh hưởng đến không gian đặc biệt lúc đó, Nhật nói:

– Em chờ anh ra lấy đồ cho hai mẹ con!

Nhận được cái gật đầu của Nhi, anh nhanh chân bước ra xe rồi lỉnh kỉnh ҳάch đồ vào. Ngồi chờ anh, Nhi vẫn lâng lâng. Cô không nghĩ hạnh phúc đến với mình bất ngờ và hoàn hảo đến thế. Minh Nhật bước vào, đem theo nhiều hơn những túi đồ vừa mua, cô ngạc nhiên:

– Ơ, ban nãy anh mua thêm đồ ư?

Nhật nhẹ nhàng đặt mấy túi đồ ra bàn, một số đồ ăn anh cất vào chiếc tủ lạnh nhỏ, rồi nói:

– À không, có mấy đồ này anh nhờ bạn gửi bên Úc về. Lần trước đi Úc mấy tháng, anh có một chương trình từ thiện ở Ьệпh viện phụ sản. Hôm ấy anh được nghe về chương trình dinh dưỡng dành cho bà mẹ đang cho con bú. Nhưng lúc đó, anh không biết có được gặp lại em hay không nên chưa dám mua các sản phẩm ở bên đó, sau này gặp lại em, anh mới gọi sang cho bạn bảo gửi về.

Nhi tò mò cầm mấy loại tђยốς được bọc rất kỹ lưỡng:

– Cái gì vậy anh?

Minh Nhật chỉ vào từng lọ:

– Loại này để tăng đề kháng, các vitamin thiết yếu cho con. Bạn anh có hướng dẫn cách sử dụng theo độ tuổi của Cà Chua đấy. Còn những cái này tốt cho sức khỏe của em, còn mát sữa nữa!

Nhi cầm những lọ tђยốς lên rồi nói:.

– Minh Nhật, tốn kém quá! Sữa em nhiều mà, Cà Chua vẫn được nuôi đúng chuẩn. Với lại, bé là con của…

Minh Nhật ngắt lời cô:

– Là con của anh. Em đừng như thế nữa rồi lại cảm thấy không thoải mái. Anh yêu em, cho nên con của em sinh ra cũng là con của anh. Một đứa trẻ lớn lên sẽ có rất nhiều vấn đề, thế nên mình cứ bổ sung để con không thiếu hụt cái gì cả, hiểu chưa? Em đừng lo gì hết, với anh những cái này đơn giản lắm, không tốn kém đâu! Em và con khỏe là anh vui rồi.

Minh Nhật nói xong thì đứng dậy, định làm gì đó. Nhưng Nhi thấy anh day day thái dương nên nói:

– Minh Nhật, anh mệt lắm đúng không?

Nhật lắc đầu:

– À, không sao, chắc tối qua anh không ngủ, trưa lại cố làm cho xong và chạy xe đường dài nên thế thôi!

Nhi nói:

– Anh để đồ đó, mai em giặt cho con rồi mới cất. Anh thế này lái xe về, em không yên tâm. Giờ khuya rồi, có việc gì thì em biết làm sao? Công việc nhiều như vậy, sao anh còn đưa em đi chơi chứ?

Minh Nhật cười, nụ cười của anh hiền lắm:

– Ngốc ạ, công việc của anh có thể làm từ từ. Vì nhớ hai mẹ con nên anh thức đêm để sớm về với em và con thôi.

Nhi xót xa:

– Đấy, về rồi ốm ra, ai mà chịu được?

Anh kéo cô vào lòng mình:

– Ốm đâu mà ốm, vì được Nhi xinh đẹp nhận lời yêu là hạnh phúc rồi. Anh không sao đâu!

Nhi cầm cάпh tay anh lên, ngần ngại hỏi:

– Còn đau không?

Nhật lắc đầu:

– Có đau đớn gì đâu! Cách đây hai năm, Vương Thăng có hướng dẫn anh học võ, cũng để nâng cao sức khỏe và dùng khi cần. Anh cũng chăm chỉ tập nên nhằm nhò gì đâu!

Nhi tò mò:

– Sao ban nãy anh kêu lên làm người ta phát hoảng thế?

Minh Nhật nhẹ nhàng thơm lên mái tóc cô:

– Anh không kêu thì người ta có mở cửa cho vào để tỏ tình không?

Nhi ᵭάпҺ nhẹ vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh:

– Đồ hâm! Lúc đó em sợ thật đấy!

Minh Nhật cứ cầm lấy bàn tay Nhi vừa xoa xoa vừa nói:

– Anh không sao thật mà. Bây giờ em đóng cửa cẩn thận rồi đi ngủ, anh về, sáng mai anh qua đưa em đi ăn, được không?

Mới nhận lời yêu, nghe những câu đó, thú thật Nhi chưa quen. Cô nói:

– Minh Nhật, không cần đưa đón gì đâu, đi với anh…. nhiều người để ý, em chỉ muốn bình yên yêu anh như vậy thôi!

Minh Nhật khẽ luồn tay vào những sợi tóc của Nhi:

– Rồi em cũng phải làm quen dần, vì em sẽ là vợ của Cao Minh Nhật này!

Nhi cúi đầu:

– Từ từ rồi em quen. Bây giờ khuya rồi, em thấy anh mệt lắm. Thật sự …em không yên tâm!

Minh Nhật cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, giọng anh khàn khàn như một thứ ma lực dẫn dụ cô vậy:

– Cho anh ở lại nhé!

Nhi mở to hai mắt:

– Như thế sao được? Ý em không phải thế! Mà anh xem có chỗ nào gần hơn nhà anh không, người ta vừa mới nhận lời yêu anh thôi đấy!

Nhưng nói xong rồi, cô lại lo, đã hơn mười một giờ đêm rồi, có nhà ai mở cửa cho chứ? Nhìn đôi mắt đỏ quạch của anh, thức cả đêm qua lại chạy xe cả ngày, thật sự Nhi xót xa lắm. Như đọc được suy nghĩ của cô, Minh Nhật kéo cô lại giường, ấn Nhi ngồi xuống:

– Tuệ Nhi, anh chỉ muốn ở cạnh mẹ con em vì anh nhớ em và cũng vì sợ em lo, mới được nhận lời yêu, giờ bảo anh về chắc đêm nay lại thức trắng đấy! Anh không làm gì đâu, em yên tâm mà!

Nhi cúi đầu:

– Nhưng…

Minh Nhật đứng dậy:

– Không nhưng nhị gì hết, làm gì hay không sáng mai biết liền mà!

Nhi trơn mắt:

– Anh dám hả?

Nhật không đôi co với Nhi mà đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt mũi tay chân rồi đi ra, ngang nhiên ôm lấy Cà Chua:

– Con gáι, bố con mình ngủ thôi!

Tự nhiên bị ra rìa, chuyện gì thế hả? Đã thế, cô bé Cà Chua được trai đẹp ôm lại dúi dúi mặt vào anh nữa. Nhi nói khẽ:

– Để em nằm gần con, đêm Cà Chua sẽ dậy bú đấy!

Minh Nhật xích ra ngoài, vì phòng trọ xây cho các gia đình thuê nên giường một mét tám, dài hai mét thoải mái lắm. Cô lót Cà Chua vào phía trong, nằm xuống giữa con và Minh Nhật. Tự nhiên lại thấy ngại, Nhi hỏi nhỏ:

– Em quay sang con nhé!

Nhật ôm cô:

– Đừng sợ, phải tin anh chứ!

Nằm xuống rồi, cô lại muốn trò chuyện với Minh Nhật một chút, có vẻ như tình yêu mới chính thức bắt đầu, nhưng lòng cả hai lại thuộc về nhau lâu rồi. Thế nên, cái cảm giác ngượng ngập cũng qua nhanh. Tưởng là để cho anh nghỉ kẻo mệt, cuối cùng cả hai lại nằm nói về một năm qua. Cô kể anh nghe những gì diễn ra với mình, anh kể cô nghe về những tháng ngày nhớ cô tгêภ nước Úc. Sau cùng, Nhi giục Nhật:

– Thôi, anh ngủ đi, mai còn đi làm nữa chứ!

Minh Nhật gật đầu rồi ôm lấy cả Nhi và Cà Chua chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Chẳng hiểu vì ở trong ʋòпg tay ấm hay vì những điều mới mẻ mà Nhi ngủ rất ngon. Cô bị ᵭάпҺ thức bởi mùi thơm của thức ăn. Vội mở mắt, theo thói quen, Nhi với lấy điện thoại nhìn – đã sáu giờ rồi sao? Bình thường, năm rưỡi cô đã dậy chuẩn bị bữa sáng đơn giản cho mình và vắt sữa cho cà chua. Bảy giờ vào học nên Nhi thường dậy dọn dẹp và chuẩn bị luôn đồ ăn trưa cất vào tủ lạnh, để trưa về đỡ vội vàng lật đật. Hic, sao ngủ quá tận ba mươi phút vậy trời? Sao điện thoại không kêu nhỉ?

Lật đật ngồi dậy, Nhi ngạc nhiên khi thấy Minh Nhật đang nấu ăn. Phải rồi, tối qua anh đã ngủ lại đây. Nhi nhìn xuống quần áo của mình, mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Thế ra, tình yêu của cô và anh là sự thật rồi, không phải giấc mơ nữa. Nhi nhẹ nhàng đi lại, hít hà món ăn anh đang làm:

– Chủ tịch xấu tính quá! Để em dậy trễ rồi!

Minh Nhật ngoảnh sang cô :

– Em dậy rồi à? Ban nãy sợ em mệt nên anh tắt chuông điện thoại, định nấu xong sẽ gọi em dậy. Anh cũng dậy chưa lâu, tối qua có mua gà và miến nên sáng nay anh làm em ăn thử xem tay nghề của chồng tương lai thế nào. Lát anh mời bác Thảo ăn luôn , mới sáu giờ nên anh chưa dám qua, không biết bác đã dậy chưa. Nhi mỉm cười:

– Bác Thảo thường dậy đi bộ từ sáng. Anh cứ bày vẽ làm gì, để đó em nấu cho chứ!

Nhật dừng tay, xoa đầu cô:

– Em vệ sinh cá nhân đi, anh muốn đưa em đi ăn nhưng vì em ngại nên anh làm cách này vậy!

Nhi gật đầu rồi bước vào phòng tắm. Vừa lúc ấy, bác Thảo đi sang. Hôm nay bà đi thể dục về sớm, tính sang hỏi Nhi xem đêm qua thế nào. Không ngờ, vừa bước vào phòng, bà đã thấy Minh Nhật đang lúi húi nấu ăn nên hỏi:

– Cậu Nhật đến sớm thế?

Nhưng rồi bà chợt nhận ra anh vẫn mặc bộ quần áo tối hôm qua nên mỉm cười:

– À, tối qua…

Minh Nhật quay sang bác Thảo:

– Dạ hôm qua con mệt, Nhi sợ con đi về пguγ Һιểм nên nói con ở lại. Bác đừng trách Nhi, chúng con không làm gì ảnh hưởng đến bác đâu ạ!

Bà biết, cậu rào đón như thế vì lâu nay có một số dãy trọ phức tạp chuyện trai gáι. Nhưng bà chỉ có ba phòng trọ, những người đến thuê đều được xem xét kỹ chứ không xô bồ. Bà cười:

– Trời, bác có nói gì đâu mà cậu cứ lo xa. Ý của bác là hai đứa đã ….

Nhật ghé tai bác:

– Cô ấy đồng ý rồi bác ạ!

Ánh mắt bà Thảo lấp lánh niềm vui:

– Tốt rồi, tốt rồi, con bé xứng đáng được hạnh phúc, Cà Chua cũng cần một người cha tốt!

Cả hai nói đến đó thì Nhi bước ra. Minh Nhật nhìn sang bác Thảo:

– Con đang định qua mời bác ăn sáng với chúng con, bác xem tay nghề của con thế nào? Hồi ở bên Úc con toàn ʇ⚡︎ự nấu ăn đấy ạ!

Bà Thảo gật đầu vui vẻ rồi cùng Nhi ngồi xuống ăn. Ăn uống xong xuôi, Nhi vắt sữa để lại cho con, Minh Nhật ý tứ đi ra ngoài. Anh còn đòi chở Nhi đến trường nhưng cô xua tay:

– Không được đâu, làm thế không được anh ạ…

Minh Nhật nói:

– Nếu như em ngại, anh sẽ dừng xa trường một chút!

Nhi vẫn lắc đầu:

– Dừng xa thì mọi người không thấy sao? Em ngại lắm. Anh cứ để em làm quen dần dần, với lại em đi xe máy cho chủ động!

Minh Nhật gật đầu:

– Được rồi! Vậy thì em đi cẩn thận, anh ngồi chơi với con một lát rồi anh đi làm!

Nhi vui vẻ chào bác Thảo và Minh Nhật rồi đến trường. Mọi thứ đến với cô cứ như một giấc mơ vậy, Nhi không nghĩ mình lại được Thần Tình Yêu ưu ái đến thế.

Chiều hôm đó, Nhi đi làm bình thường. Hôm nay ở trường về hơi muộn nên cô không kịp ăn lót dạ mà cho con bú rồi đi ra nhà hàng luôn. Lúc nãy, Minh Nhật có bảo anh bận họp nên sẽ qua nhà hàng trễ một chút. Nhi vừa đứng vào vị trí thì thấy Tuyết Minh đi tới:

– Chị Nhi, chị ăn gì chưa?

Đó là câu quen thuộc của con bé mỗi lần gặp cô. Nhi vừa lắc đầu vừa cười:

– À, hôm nay về muộn nên lát nữa hết ca chị ăn luôn, chị cũng không đói lắm mà!

Tuyết Minh dừng lại một chút:

– Chị cho con bú mà không đói ư? Lạ nhỉ? Lát nữa lấy cơm nhà hàng mình mà ăn!

Nhi trộm nghĩ, đi làm để dành, dùng cơm ở đây thì tiền đâu nữa! Nhưng cô nói:

– Ừ, không sao, em cứ vào đi, chắc là khách chuẩn bị đến đấy! Hôm nay cuối tuần có lẽ đông khách.

Lúc đó, Nhi thấy chị bếp trưởng đi ra ngoài có người gặp, mấy bạn phục vụ bàn cũng mới đến và đang thay đồ. Tuyết Minh nhanh tay đưa đến cho Nhi một bát cháo nhỏ, nói khẽ:

– Chị húp tạm đi, kẻo cho con bú không ăn là đói đấy!

Nhi nhìn quanh, khách cũng chưa đến, tranh thủ một chút cũng được, vì cô sợ lát nữa đông khách đói bụng lại không có sức mà làm. Nhi đi về phía bàn ăn, lấy một cái thìa và nhanh chóng múc mấy thìa cháo bỏ vào miệng. Nhưng cô mới ăn được nửa bát cháo thì bỗng thấy trời đất quay cuồng, bụng cuộn lên từng đợt, mọi thứ tối sầm trước mặt Nhi…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất