Mặt trời sau giông bão – Chương 3

Vũ Linh 251

Tác giả: An Yên

Tối hôm đó, Tuấn về sớm hơn thường lệ, ăn cơm với gia đình. Nhà có hai anh con trai nhưng anh Tài được bố mẹ cho một mảnh đất rất rộng và đã xây một biệt thự đẹp đẽ. Thế nên vợ chồng Nhi ở với bố mẹ chồng. Sau khi ăn cơm tối, cô thấy ông Tráng gọi Tuấn vào phòng làm việc, chắc bàn luận gì đấy. Nhi dọn dẹp bát đũa cùng mấy người giúp việc rồi về phòng tranh thủ lấy sách vở lớp mười hai xem lại.

Tuấn vào phòng khá muộn, khuôn mặt hơi căng thẳng. Nằm phịch xuống giường, anh ta không quay sang ôm Nhi, cũng không đòi hỏi như mọi khi. Nhi tò mò:

– Anh ơi, công việc vẫn ổn chứ? Sao em thấy anh mệt mỏi quá vậy?

Tuấn thở dài:

– Anh nói em cũng không hiểu đâu. Nhìn chung, để nhập dây chuyền sản xuất mới về thì cần rất nhiều vốn, công ty đang nỗ lực, nên giai đoạn này anh rất bận. Dù anh chỉ là quản đốc nhưng đây lại là công ty gia đình nên trách nhiệm là chung.

Nhi hiểu chứ, vì cô đâu thuộc dạng kém hiểu biết. Dù chưa học đại học, nhưng những vấn đề trong kinh doanh và Công nghệ cô biết không ít nhờ việc đọc sách, chỉ là cô chưa có bằng cấp nên chấp nhận làm công nhân thôi. Nhi vẫn tìm tòi và yêu thích những cuốn sách kinh doanh và Công nghệ thông tin, cô vẫn nuôi hi vọng một ngày được học đại học và giúp đỡ cho công việc nhà chồng. Cô đặt tay lên tay Tuấn:

– Anh đừng suy nghĩ nhiều mà ảnh hưởng sức khỏe. Em tin là công ty nhà mình sẽ xoay sở được, vì cho đến lúc này công ty của gia đình ta vẫn lớn nhất thành phố F mà.

Tuấn cười:

– Em đúng là phụ nữ, tầm nhìn chỉ đến thế thôi. Công ty TT của chúng ta có đứng đầu thành phố F thì so với nhiều nơi khác cũng chưa là gì và trong đất nước Việt Nam này, rồi Châu Á này, vươn ra thế giới này, ta đã là gì đâu em. Thế nên anh mới nói phụ nữ học hành ít thôi, cứ thật đẹp, nội trợ giỏi, ɭàɷ ŧ-ì-ռ-ɦ giỏi là được!

Nhi bắt đầu khó chịu với giọng điệu cợt nhả của chồng. Cô không nghĩ một người nhẹ nhàng, biết quan tâm như Tuấn lại có ngày nói những câu khinh miệt phụ nữ như vậy. Anh nói vậy chẳng phải vơ cả mẹ mình vào đó hay sao? Trong khi đó, nếu không có hậu thuẫn từ nhà ngoại thì công ty TT làm gì có được như ngày hôm nay. Nhi vẫn nhỏ nhẹ:

– Anh, tại sao anh lại nói ra những câu như vậy? Đành rằng em chưa học đại học, nhưng tri thức của em cũng không đến nỗi thua kém quá nhiều. Anh coi thường phụ nữ như vậy thì chắc không muốn nhìn mặt mẹ nữa nhỉ? Em chẳng qua chưa học đại học, chưa có bằng cấp nhưng không có nghĩa là không có kiến thức.

Tuấn liếc sang cô:

– Không học sao có được kiến thức? Vớ vẩn!

Nhi khẽ thở dài:

– Kiến thức đâu phải cứ đến giảng đường mới có, ta có thể đọc sách và học tгêภ nhiều phương tiện khác. Tuy nhiên, em vẫn muốn đến giảng đường bởi ở đó còn được học trực tiếp các thầy cô giáo dạy một cách bài bản hơn.

Tuấn hơi gắt lên:

– Em bỏ cái ý định đó đi! Việc đi học giờ gác lại đã, lo sinh con đi đã!

Nghĩ đến cảnh tối qua Tuấn cứ lao vào mình, Nhi im lặng. Nhưng hôm nay, chồng Nhi không làm như thế, anh ta gác tay lên trán suy nghĩ một lát, trằn trọc một lát rồi ngủ. Nhi cũng làm việc cả ngày mệt nhọc nên ngủ rất ngon.

Mấy tuần sau đó, Tuấn không nhắc đến chuyện sinh con. Nhưng anh ta và cả ông Tráng đều đi sớm về khuya, Tuấn còn đi qua đêm nhiều hôm nữa, mỗi tuần chí ít cũng hai lần như thế. Nhi cảm thấy có điều gì đó bất ổn dù công việc ở lò gạch vẫn bình thường, nhưng cô cũng như những công nhân khác, chỉ làm đúng bổn phận thôi, đâu biết gì tới việc của các cấp lãnh đạo.

Vào một đêm, thấy Tuấn mệt mỏi trở về, nhìn mà thương thương. Cô cất cặp cho chồng rồi nói:

– Anh ăn chưa ạ?

Vì lúc này đã chín giờ tối, lại thấy chồng quần áo xộc xệch, lâu nay râu còn không thèm cạo. Vẻ bảnh bao của Tuấn chỉ qua mấy tuần mà sút kém hẳn. Anh nhìn cô:

– Anh ăn rồi! Nghỉ đi!

Tuấn nói xong thì vào đi tắm. Nhi chờ anh ra, thấy Tuấn ngồi ℓêп gιườпg nhưng chưa ngủ mà lại ҳάch laptop làm việc, cô hỏi nhỏ:

– Chồng à, công việc có ổn không mà sao em thấy anh dạo này mệt mỏi như thế?

Tuấn thở dài:

– Công ty không xoay đủ vốn để mua dây chuyền sản xuất mới. Hôm nào cũng họp hành, xoay không ra lại trách cứ lẫn nhau!

Nhi ngạc nhiên:

– Theo em biết thì công ty mình mấy năm nay có rất nhiều hợp đồng, bọn em là công nhân mà không hết việc. Trong khi đó, công ty cũng đâu có việc gì dùng đến quá nhiều vốn, sao giờ lại không đủ nhỉ?

Tuấn nhăn mặt:

– Không đủ là không đủ. Bọn em là công nhân thì chỉ biết làm gạch chứ những việc này làm sao mà hiểu được. Bao nhiêu cái bằng cử nhân, thạc sĩ, Tiến sĩ mà còn chưa tìm ra hướng giải quyết, huống hồ những người không bằng cấp gì như em!

Chưa bao giờ Nhi thấy tủi thân như thế từ khi cưới Tuấn, cũng chưa bao giờ cô thấy quyết định lấy chồng khi sự nghiệp học hành chưa trọn vẹn lại sai lầm đến thế. Tuấn nói đâu có sai, một người chưa được học hành đến nơi đến chốn, chưa hiểu biết gì về quản lý doanh nghiệp sao dám đưa ý kiến. Nhưng cái cảm giác mình hoàn toàn có thể làm một điều gì đó mà lại không được thực hiện nó rất khó chịu. Thế nên dù biết chồng đang mệt mỏi, căng thẳng, Nhi vẫn nói:

– Anh à, em biết anh đang lo lắng chuyện công ty, nhưng không có nghĩa là anh trách cứ em như thế. Em cũng hiểu biết, chỉ là chưa học hành trọn vẹn thôi. Nếu em học xong xuôi, em sẽ góp phần giúp đỡ cho công ty nhà mình.

Tuấn cau mày khó chịu:

– Giờ đây, đến tiền để trả lương cho công nhân các em sắp tới khéo cũng chả có, nói gì đến việc đưa tiền cho em học với chả hành. Mà anh thấy em lạ thật, phụ nữ học làm quái gì cho lắm?

Nhi lắc đầu:

– Anh nói vậy là sai rồi. Anh thấy trong công ty mình, từ kế toán đến Chủ tịch Công đoàn chẳng phải đều là phụ nữ đấy thôi! Em học để có bằng cấp, xin việc cũng dễ hơn, có tương lai hơn, chứ không lẽ cứ làm công nhân suốt đời ư? Những lúc công ty gặp khó khăn, em cũng có thể góp công của mình chứ anh? Vả lại, em có bắt anh nuôi em học đâu? Em đã tích góp lâu nay, nếu vào trường học tiếp, em sẽ tìm việc ngoài để làm thêm vì khi đi học thì em không đến lò gạch làm được nữa!

Tuấn nhếch môi:

– Em tính toán xa quá đấy! Em tưởng dễ dàng vậy sao? Anh học đại học, rồi thạc sĩ, lúc đầu cũng nghĩ đơn giản như em, là sẽ đi làm thêm để phụ bố mẹ, thực hiện ước mơ thành người tài, dù nhà anh không thiếu thốn nhưng anh cũng muốn ʇ⚡︎ự lập. Nhưng cuối cùng thì tiền bố mẹ gửi cộng với cả anh làm thêm cũng chẳng đủ cho anh tiêu. Sau đó, làm thêm cực quá, anh nghỉ luôn!

Nhi vẫn nhẹ nhàng nói chuyện với chồng:

– Các anh là đàn ông nên nhiều khi không kiên trì.

Phụ nữ bọn em đã quyết là sẽ làm được. Dĩ nhiên là có người này người kia nhưng em tin là mình làm được. Khi đứng trước nhu cầu cần học tập, em sẽ ʇ⚡︎ự nghiêm khắc với bản thân để quyết tâm theo đuổi việc học.

Tuấn cười mỉa mai:

– Công ty đang bao việc, em đừng nhân tiện mà đá sang mấy cái vụ học hành vớ vẩn ấy. Em đã quyết tâm cao như thế thì sao còn lấy anh làm gì? Sao lúc đó không khăng khăng học rồi mới lấy chồng, để anh chờ, xem như thử thách tình yêu? Chả phải em thấy nhà này ngon, nghĩ rằng bố mẹ sẽ nuôi em học đại học, gia đình em chẳng cần đụng tay vào, khỏe re. Thế nên em mới lấy anh đúng không?

Đến lúc này, vành mắt Nhi đã hoen đỏ. Tủi cực. Nhục nhã. Bực bội, tất cả đang xen trong cô. Nhi nói:

– Hoàng Tuấn, sao anh thay đổi nhanh vậy? Em đến với anh bằng tình yêu đầu đời, giờ em mới thấy mình dại, nghe theo anh, tin theo anh, cuối cùng học cũng khó khăn, lại còn bị anh xỉa xói là tham của nhà giàu nên cưới anh để lợi dụng! Em đi làm để có tiền học, đâu nhờ đến ai?

Tuấn liếc nhìn Nhi:

– Thôi, em không phải giải thích dài dòng. Mấy đứa con gáι ưa nhìn, bước vào quãng đời sinh viên cũng có nghĩa là bước vào đời làm gáι nếu muốn kiếm tiền để trang trải cuộc sống. Anh lạ gì mấy đường dây đó nữa, báo chí nói rần rần, một cái màng mỏng vá đi vá lại, đúng không?

Nhi đưa ánh mắt giận dữ nhìn Tuấn. Đúng là cô không nhận ra chồng mình nữa, từ một người ϮιпҺ tế, nhã nhặn, biết quan tâm, giờ Tuấn hoàn toàn đổi khác. Anh nói những lời ghê tởm, diễn đạt những ý nghĩ điên rồ bằng một lối ăn nói chợ búa. Cô thở hắt ra một tiếng rồi nói:

– Hóa ra đây mới là con người thật của anh. Thôi, anh đang mệt mỏi, căng thẳng, em không chấp nhặt làm gì. Nhưng em nhắc cho anh nhớ, em chưa bao giờ đến với anh vì tiền, thế nên dù nhà em nghèo nhưng em vẫn muốn anh tôn trọng em và gia đình em, bởi bên nhà em cũng chưa nhờ vả phiền hà gì đến anh cả. Anh làm gì thì làm đi, nhớ đừng thức khuya kẻo ốm ra, em ngủ đây!

Cô nói xong thì nằm xuống, quay lưng lại với Tuấn. Anh ta thấy thái độ của Nhi thì hằn học:

– Có cái thứ vợ gì nằm ngủ quay lưng lại với chồng, xem chồng không ra gì. Em chán tôi rồi đúng không?

Nhi không chán, chính vì vẫn còn tình cảm với con người ấy nên cô mới thấy đau đớn và thất vọng. Anh không chỉ áp đặt cô, ép buộc cô theo mình mà còn nói năng rất khó nghe. Tuấn hôm nay là một người hoàn toàn khác với anh chàng cô đã dành tình yêu đầu đời. Nhi im lặng trước những lời của Tuấn, giọt nước mắt khẽ lăn ra gối, cô vội lau đi. Đang định nhắm mắt lại nằm, vờ như ngủ thì cô nghe thấy tiếng Tuấn đặt laptop xuống tủ đầu giường. Anh ta không dậy mà bất chợt lật ngửa Nhi ra, một tay Tuấn đặt phía tгêภ đỉnh đầu cô, một tay ôm trọn cô. Không nói năng gì, Tuấn cúi xuống nuốt trọn cάпh môi Nhi. Vì bất ngờ, Nhi thực sự không hứng thú gì, nhất là sau màn ᵭấu khẩu vừa rồi. Cô khẽ đẩy Tuấn ra, nhíu mày:

– Anh sao thế? Bình thường anh vẫn nói với em một câu mà? Hôm nay em rất mệt Tuấn à!

Tuấn nhăn nhó:

– Chán chồng rồi à? Chắc muốn biến thành gáι trinh, đùa giỡn với mấy gã lắm bạc, vừa tạo cảm giác mới lạ, vừa có tiền đi học, đúng không?

Không kiềm chế được nữa, Nhi đưa tay lên tát vào mặt Tuấn:

– Sao anh lại thành ra thế này hả Tuấn? Sao anh lại nói ra những câu như thế? Anh đem chuyện ở đâu về áp đặt cho vợ anh, trước đây anh có như thế này đâu! Anh đã không cho vợ đi học thì dằn vặt những việc đó làm gì nữa!

Nhi vừa nói vừa khóc, cô không tin người đang nằm tгêภ thân mình lại chính là người cô đã yêu, đã lấy làm chồng. Sau một giây bất ngờ trước hành động của Nhi, Tuấn trợn mắt:

– Cô dám ᵭάпҺ tôi hả?

Không từ bỏ ý định, Tuấn giật phăng hàng cúc áo của Nhi, đưa hai tay cô cố định tгêภ đỉnh đầu để Nhi không thể chống cự được. Như một con mãnh thú, Tuấn không dạo đâu mà kéo quần vứt sang một bên rồi mặc sức ra vào trong Nhi. Vừa thở anh ta vừa nói:

– Trước khi để gã khác chơi thì tôi phải chơi cô cho đã!

Nhi cảm thấy vừa uất ức vừa bất lực. Hai hàng nước mắt trào ra trước hành động thú tính của người chồng mà cô từng yêu thương. Hai hàm răng nghiến chặt, cô cảm giác sự bắt buộc này là từ một gã đ.i.ê.n l.o.ạn, b.i.ế.n t.h.á.i đang khiến cô phải chịu đựng chứ không phải Hoàng Tuấn mà cô thương yêu. Tuấn không để ý đến cảm xúc của Nhi, anh ta ấn hông mạnh mẽ rồi gầm lên một tiếng khe khẽ, nằm gục lên người Nhi một lát rồi nằm vật ra bên cạnh. Anh ta không lau cho Nhi như những lần trước mà mặc đồ rồi lại tiếp tục ôm laptop đặt lên đùi mình. Nhi lê tấm thân vào nhà tắm. Cô xả nước kì cọ ς.-ơ τ.ɧ.ể như để xóa đi cái dấu vết nhơ nhớp vừa rồi. Cô ngồi dưới vòi hoa sen, ôm mặt khóc nức nở. Chưa đầy một năm làm dâu, làm vợ, vậy mà những viễn cảnh về cuộc hôn nhân đẹp như mơ đã dần dần ʇ⚡︎ựa bong bóng xà phòng tan ra trước mặt Nhi. Trong tiếng nước chảy của vòi sen, ánh mắt cô đanh lại. Ngô Tuệ Nhi à, mày không thể chấp nhận số phận như thế này được, không thể chôn vùi thanh xuân của mình một cách uổng phí được. Một là cảm hóa Hoàng Tuấn để gìn giữ hạnh phúc vốn có, hai là ʇ⚡︎ự giải thoát…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất