Mặt trời sau giông bão – Chương 22

Vũ Linh 523

Tác giả : An Yên

Nghe câu nói đó, Nhi bỗng rùng mình. Là sao? Cô chưa thể hiểu hết những gì ông Thái nói thì lại giật mình vì thấy ông ấy ngồi xuống ngay sát bên cạnh:

– Để tôi làm cùng cho nhanh!

Nhi cầm rổ rau đứng dậy:

– Dạ không cần đâu ạ, bác cứ ngồi chơi đợi bố cháu về. Nhà chỉ có mấy miệng ăn, làm nhanh lắm bác ạ!

Nói rồi cô đi thẳng vào gian bếp. Ông Thái cũng chầm chậm theo sau. Nhi cảm nhận tιм mình đang ᵭ.ậ..℘ như trống dồn, tay run run cầm rổ rau, lòng chỉ mong sao Ꮙ-ú Bảy về nhanh. Thấy ông Thái đứng ở cửa bếp, cô vội quay ngoắt ra:

– Bác ra sân ngồi uống nước đợi bố cháu đi ạ! Bác vào đây làm gì ạ?

Nhi cũng không hiểu vì sao lúc ấy mình lại đủ bình tĩnh mà ăn nói lưu loát như thế. Mắt cô liếc nhanh ra cổng để mong chờ bóng dáng của Ꮙ-ú Bảy. Mùa mưa nên trời tối nhanh, mới đó mà đã nhá nhem rồi. Ánh mắt của Nhi lọt vào tầm mắt ông Thái, nhưng ông ta lại hiểu rằng Nhi nhìn ra cổng bởi có người về từ ngoài đó vào, nên cũng theo ánh mắt của Nhi mà nhìn ra. Nhi nhân khoảnh khắc đó vội lách qua người ông Thái bước ra sân. Cô vừa đi vừa nói:

– Chà, mới năm giờ rưỡi mà trời muốn tối rồi, để cháu bật đèn lên!

Ông Thái nắm chặt tay, bước theo Nhi:

– Để tôi làm cho, bầu bì…

Ông chưa nói hết câu thì Nhi đã nhanh tay bật công tắc đèn phòng khách và cả bóng điện ngoài sân. Cô cười:

– Những việc này đơn giản mà bác, cháu cũng phải vận động chứ, mọi người cứ làm cháu biếng thêm.

Ông Thái bước lại đứng trước mặt Nhi:

– Nhi có nhớ lời tôi nói ban nãy không?

Nhớ chứ, một câu nói gây chσáпg váng như thế quên làm sao được? Nhưng cô lại chọn giải pháp lắc đầu:

– Dạ… dạ…cháu có bầu nên nhiều khi cũng hay quên. Chả hiểu sao nữa, người ta nói sinh rồi mới đãng trí cơ mà, chắc cháu lão hóa sớm quá!

Ông Thái bất chợt cầm lấy tay Nhi nhưng cô vội rụt lại:

– Bác làm gì đấy? Bác đi lại kia chờ bố cháu đi bác!

Ông Thái nhìn Nhi, lúc này cô mới để ý trong ánh mắt kia lóe lên chút ðụ☪ ϑọทջ, có cả chút mê muội. Nhi vội nhìn sang hướng khác vậy nhưng ông bạn của bố chồng vẫn nói:

– Tôi không muốn Nhi phải khổ, Nhi đẹp thế này…

Vừa lúc ấy, Nhi nghe tiếng bước chân từ ngoài cổng. Cô mừng rỡ reo lên:

– Vú Bảy!

Ông Thái thu lại đôi mắt đắm đuối nhìn Nhi rồi cũng ngoái đầu nhìn ra cổng:

– Bà Bảy về rồi à?

Vú Bảy bước vào sân, thấy ông Thái đứng cạnh Nhi thì lên tiếng:

– Vâng, ông cho nhiều loại quả quá, mỗi nhà một ít, họ cứ tấm tắc khen mấy lần trước hoa quả ngon, thành ra đi hơi lâu. Cảm ơn ông Thái nhé!

Nhi nhìn Ꮙ-ú, ánh mắt vẫn chưa hết sự hoảng sợ:

– Con thấy Ꮙ-ú đi lâu lại lo lo, sợ ông nào hốt mất Ꮙ-ú thì con không biết làm sao!

Bà Ꮙ-ú cười:

– Cái con bé này, ăn với chả nói!

Ông Thái bước lại ghế, ngồi xuống uống một ngụm nước. Ông đặt mạnh chiếc cốc xuống mặt bàn khiến Nhi và Ꮙ-ú Bảy giật mình. Rồi bất chợt, một nụ cười hiện lên tгêภ khuôn mặt ông Thái:

– Ông Tráng dạo này về muộn nhỉ?

Lời vừa dứt, xe của ông Tráng cũng đi vào sân nên ông Thái không có đường để chuồn nữa, đành ở lại:

– Ông bạn về muộn thế?

Ông Tráng bước xuống xe cười:

– À, dạo này tắc đường ghê quá! Ông tới chơi hả?

Vú Bảy kéo Nhi xuống bếp nấu ăn. Ông Tráng và ông Thái ngồi ngoài sân một lát thì bác Năm đi chợ về và lại cảm ơn ông Thái đã cho thêm nhiều hàng để bán. Ông Tráng vỗ vai bạn:

– Ngại quá, cứ nhận thế này khi nào mới trả được cho bạn hiền? Bạn để mà bán chứ!

Ông Thái cười ha hả:

– Lo gì! Tôi nhiều lắm, vườn của tôi gấp ba vườn bạn đây. Nhiều khi hoa quả chín, thậm chí bị thối mà mình không biết đấy chứ!

Trong bếp, thấy bác Năm vào, Ꮙ-ú Bảy gật đầu chào:

– Anh đi chợ về rồi à? Ông ấy lại cho gì hả?

Bác Năm liếc ngoài sân, thấy hai người đang trò chuyện thì kéo bà Ꮙ-ú và Nhi vào sâu phía trong gian bếp, nói nhỏ:

– Này, tôi thấy lạ quá! Tại sao trước kia ông ấy cũng đến chơi, nhưng không siêng đến như dịp này, cũng không cho nhiều đồ như thế. Không biết có âm mưu gì không đây?

Tới lúc này thì Nhi và bà Ꮙ-ú liền nói ra những lo lắng trong lòng mình bấy lâu nay, bởi lúc đầu Ꮙ-ú Bảy sợ bác Năm là đàn ông, không biết có hiểu cho những lo lắng trong lòng phụ nữ không. Kể xong, Nhi cúi đầu:

– Ban nãy, Ꮙ-ú Bảy mà không về kịp thì chắc cháu đỡ không nổi. Vì bụng cháu to nên rất sợ lão ta manh động.

Bác Năm nắm chặt hai tay, rít lên:

– Tôi biết ngay mà, cứ cách một ngày lại ghé qua chỗ tôi bán, khi thì rổ khoai, khi thì buồng chuối, mục đích để tôi ngồi ngoài ấy lâu hơn. Lại còn cho bà Bảy đưa đồ biếu hàng xóm, kế điệu hổ ly sơn để ức hϊếp cô Nhi đấy.

Bà Ꮙ-ú run run:

– Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Lão ta là bạn của ông chủ, mình nào dám sai lời, mà người ta cho chứ có phải bắt đưa của nhà mình đi đâu? Hay là từ ngày mai, Nhi ở lại chỗ làm lâu thêm một chút, khoảng năm rưỡi lại bắt đầu về, đến nhà sáu giờ kém mười lăm phút là Ꮙ-ú cũng về rồi. Chứ con về đúng giờ là sẽ gặp lão!

Nhi gật đầu:

– Dạ, tạm thời như thế đã. Nhưng con nghĩ lâu dài không được đâu ạ, lỡ bố biết lại nghĩ con trốn việc nhà!

Vú Bảy lắc đầu:

– Trời ạ, nhà nhỏ có tận hai người giúp việc, con lại bụng to thế này, việc nhà cái gì chứ? Cứ quyết vậy đi!

Bác Năm nhìn sang Nhi:

– Cô cứ làm như thế ít hôm đã vì lão thấy cách một ngày mới đến một lần. Hôm nay đến tức là ngày mai sẽ không tới. Như thế, ngày mai cô cứ về đúng giờ, hôm nào lão đến mới về trễ. Còn bác sẽ nói với ông chủ, để ông ấy biết bộ mặt thật của lão mà dè chừng chứ!

Bà Bảy xua tay:

– Từ từ đã. Nói phải cho khéo chứ không lại làm ông chủ tức giận, vì lão đó vừa là bạn của ông chủ lại vừa hay cho đồ nữa.

Nhi suy nghĩ một lát rồi nói ra điều hiện lên trong đầu mình:

– Có khi nào bố con nhờ ông ấy hỏi dò thái độ của con về việc ly hôn không ạ?

Bà Ꮙ-ú lắc đầu:

– Vú không nghĩ thế đâu, vì chuyện đó sớm muộn gì cũng tới. Ông Tráng giữ con lại cũng chẳng để làm gì. Có lẽ cũng nên nói với ông chủ chứ để lâu về dài không ổn. Mình đâu kiểm soát được bước chân ông kia. Nhi có xa nơi đây chắc cũng tầm một tháng nữa nhỉ?

Nhi cầm tay Ꮙ-ú lắc lắc:

– Con sẽ rất nhớ hai người, con đi nhưng vào ngày giỗ mẹ con vẫn về. Hai người chăm sóc bố và phải thật mạnh khỏe nhé.

Bà Ꮙ-ú cũng bịn rịn, cứ nhắc tới chuyện này là cả ba đều rầu rĩ. Ông Năm lên tiếng:

– Thôi, cứ tùy cơ ứng biến vậy. Giờ nấu ăn cho xong đã!

Nãy giờ cả ba vừa làm đồ ăn vừa nói chuyện. Giờ Nhi giúp Ꮙ-ú Bảy xào nấu, còn Bác Năm đi tắm rửa.

Tối hôm đó, ăn uống xong xuôi, Ꮙ-ú Bảy rửa dọn, Nhi thấy ông Tráng ngồi một mình thì rót một cốc nước ấm mời ông rồi nói:

– Dạ thưa bố, con có chuyện muốn nói ạ!

Bác Năm cũng lại ghế ngồi, bà Bảy chuẩn bị vào nhà. Ông Tráng nhìn Nhi:

– Con nói đi!

Nhi đã suy nghĩ và quyết định nói ra nhưng lo lắng trong lòng về ông Thái, hi vọng bố chồng cô hiểu và có cách giúp cô:

– Dạ con nói chuyện của bác Thái ạ!

Ông Tráng nhíu mày:

– Có chuyện gì liên quan đến bạn của bố sao?

Nhi bấu chặt hai tay vào nhau. Thực ra chuyện này không hề dễ nói, cô bầu bí lại mới gặp bác ấy mấy lần, những lần đó ông Tráng đều không ở nhà, chẳng biết bố chồng cô có tin không. Hít một hơi, Nhi nói:

– Con thấy… bác ấy ….lạ lắm bố ạ, cứ sán vào con, kiểu như muốn sàм sỡ. Cũng có thể con ռ-ɦ-ạ-.ყ ɕ.-ả.ɷ nhưng chính Ꮙ-ú Bảy và bác Năm cũng thấy thế ạ!

Vú Bảy vừa bước vào ngồi cạnh Nhi, Ꮙ-ú vẫn để xem thái độ ông chủ như thế nào. Ông Tráng nghe Nhi nói đến đó thì bỗng dưng sững cả người. Vẻ mặt của ông tỏ rõ sự ngạc nhiên:

– Con nói sao? Sàm sỡ? Không thể có chuyện đó, tính bác Thái rất gần gũi, hòa đồng với mọi người nên con cảm giác như thế thôi. Con đề phòng quá thành ra ռ-ɦ-ạ-.ყ ɕ.-ả.ɷ.

Bác Năm ngồi gần đó liền nói:

– Ông chủ, xin phép cho tôi được nói. Mong ông đừng cho rằng tôi nhiều chuyện. Ông hiểu ông Thái hơn chúng tôi, nhưng cô Nhi nói có lý ạ. Mỗi lần ông ấy đến thường cho tôi thêm đồ rau củ để bán, lại đưa hoa quả rất nhiều đến đây, rồi bà Bảy phải đi cho hàng xóm vì nhà mình neo người.

Ông Tráng chen vào:

– Thế là tốt chứ sao? Người ta hào phóng cho mình mà còn thắc mắc? Tôi cũng không hiểu mấy người nghĩ gì. Rảnh rỗi quá sinh nông nổi à?

Bác Năm vẫn không tỏ ra sợ hãï:

– Lúc đầu, tôi cũng nghĩ như vậy đó ạ! Nhưng sau đó, tôi nghĩ ông ấy cố tình làm thế để chúng tôi về nhà muộn, một mình ông ta ở lại có ý đồ với cô Nhi. Cô ấy đi vào phòng thay đồ cũng đi theo, xuống bếp cũng đi theo, vậy ông chủ nghĩ sao ạ?

Ông Tráng cau đôi mày lại. Bà Ꮙ-ú tiếp tục nói:

– Đúng đấy ông ạ, mấy lần tôi đi cho trái cây về đều thấy ông ấy có cử chỉ không bình thường. Lúc thì đứng ngay trước cửa phòng cô Nhi, lúc thì đứng nhìn cô ấy lạ lắm.

Ông Tráng nhìn một lượt rồi nói:

– Nhi à, bố không bao giờ tin bác ấy là người như thế. Con đừng có suy nghĩ bậy bạ. Vả lại, con đang mang thai, bụng chửa vượt mặt thế kia thì con nói xem, một người đáng tuổi cha chú sàм sỡ mình có lý không? Nếu bác ấy có tính đó, ngoài kia thiếu gì gáι trẻ gáι xinh. Ông Thái có thiếu tiền đâu mà phải sàм sỡ một bà bầu?

Rồi ông nhìn sang chú Bảy và bác Năm:

– Còn hai người, công việc chính là lo toan, quét dọn, nấu nướng, chăm vườn. Đừng có xía vào những chuyện không đâu. Tại sao hai người chỉ nghĩ một chiều như thế? Lỡ con Nhi lâu rồi không có hơi đàn ông cố tình quyến rũ ông Thái thì sao?

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất