Mặt trời sau giông bão – Chương 17

Vũ Linh 261

Tác giả: An Yên

Nhi cúi đầu chào vị luật sư rồi mời ông vào nhà. Luật sư Chiến đặt chiếc cặp lên bàn rồi lại thắp hương cho bà Tâm trong khi Nhi gọi ông Tráng và vợ chồng anh Tài đang ở sau vườn vào nhà. Vị luật sư châm hương, đứng kính cẩn, anh nói to, rõ ràng như đang nói chuyện chứ không phải lầm rầm khấn:

– Bác Tâm, cháu là Chiến ở văn phòng luật sư thành phố – người gặp bác lúc bác tới lập di chúc đây. Hôm nay, cháu tới đây để thực hiện lời hứa với bác – đọc bản di chúc sau hai tháng bác mất cho chồng và các con của bác. Bác yên tâm nhé!

Những lời đó lọt vào tai ông Tráng và Tài không sót một từ nào. Vợ ông lập di chúc sao ông không biết? Chẳng lẽ bà đã chuẩn bị cho cái ૮.ɦ.ế.ƭ của mình ư? Và tại sao bản di chúc lại được đọc sau hai tháng mà không phải khi bà mới mất chứ?

Chờ vị luật sư thắp hương xong, ông Tráng chào hỏi và mời anh Chiến ngồi. Luật sư Chiến nhã nhặn nói:

– Thưa ông, đây chắc là anh Tài – con cả của ông phải không? Vì tôi được biết con trai út của ông hiện nay mới lãnh án bốn năm tù vì là đồng phạm trong vụ biển thủ công quỹ.

Ông Tráng gật đầu:

– Đúng vậy, có Vân – vợ của Tài đang làm mấy việc dưới bếp nữa, để tôi gọi con bé lên. Vậy là các anh đã hiểu rõ về gia cảnh của chúng tôi. Còn việc anh vừa nói trước bàn thờ của vợ tôi, chúng tôi lại chưa rõ.

Luật sư Chiến lên tiếng:

– Vâng, trước khi mất, bác Dương Tâm có đến văn phòng của chúng tôi và đưa một tờ di chúc được viết bằng tay. Bác nói muốn lập di chúc khi còn tỉnh táo vì bác đi khám, bác sĩ có nói bác Tâm có nguy cơ đột quỵ cao, nhất là khi ҳúc ᵭộпg mạnh. Lúc ấy, tôi đã động viên bác giữ sức khỏe, đừng lo lắng, bác sĩ chỉ cảnh báo vậy thôi. Nhưng bác Tâm nằng nặc đòi chúng tôi làm mọi thủ tục cho bác yên tâm, đặc biệt, bác nói nếu bác mất đi, sau hai tháng tôi mới công bố bản di chúc.

Ông Tráng ngắt lời vị luật sư:

– Đó là điều tôi thắc mắc. Nay có cả con trai và hai con dâu tôi ở đây, Tuấn thì đang chịu cảnh tù Ϯộι nhưng tôi vẫn sẽ truyền đạt đầy đủ khi vào thăm cháu.

Anh Chiến gật đầu tiếp tục:

– Lúc đó, tôi cũng hỏi bác, vì thông thường những người đến chúng tôi lập di chúc thì văn bản sẽ công bố sau khi người đó mất, dài hơn thì cũng một tuần thôi. Khi tôi hỏi, bác Tâm thở dài và nói con trai út của bác dại dột, nợ nần bọn cho vay nặng lãi, giờ còn một cái nhà cũ nhưng không biết có giữ được không. Tuy nhiên, nó cũng là đứa sống tình cảm nên nếu bác mất đột ngột, hai tháng là thời gian để gia đình tĩnh tâm lại và anh còn út nhìn nhận được lỗi lầm của mình. Vả lại, cô con dâu út đang mang thai, hai tháng để bào thai cứng cáp thêm một chút. Bác nói, nếu bác mất, cô ấy sẽ buồn và hai tháng đó để cô bồi dưỡng cho mẹ và bé. Nhìn chung, bác Tâm muốn thời gian hai tháng để mọi người bình tâm và chuẩn bị cho cuộc sống mới không có bác ấy. Đây là trường hợp đầu tiên mà tôi gặp, một người quá cẩn thận và lo toan cho gia đình.

Ông Tráng rưng rưng nước mắt. Vậy là đến khi gần đất xa Trời, vợ ông vẫn lo mọi người buồn, bà muốn mọi người sớm bình tâm. Ông nhìn tấm ảnh thờ rồi nói:

– Vậy vợ tôi mong muốn điều gì trong di chúc? Anh cứ trình bày đi!

Luật sư Chiến mở cặp, để lên bàn một bản di chúc viết tay và cả những giấy tờ cần thiết rồi nói:

– Trong bản di chúc, bác Dương Tâm nói rằng hai ngôi nhà ở thành phố F và ở ngoài thành đều mang tên hai vợ chồng. Bác mong mọi người yêu thương nhau, làm lụng để chuộc lại nhà. Mặt khác, nhà và vườn ở vùng ngoại thành, tức là mảnh đất này, bác Tâm muốn chia đôi. Một phần để cho vợ chồng anh Nguyễn Tài, một phần cho cô Ngô Tuệ Nhi là con dâu út. Bác ghi rõ nếu cậu con trai út hồi tâm chuyển ý thì sẽ ở cùng với ông Nguyễn Tráng để chăm sóc ông vì câu cả đã có nhà riêng rồi.

Nghe đến đó, trong khi ông Tráng ngồi trầm ngâm ҳúc ᵭộпg thì Nhi là người ngạc nhiên nhất. Cô lắp bắp:

– Sao… sao cơ? Mẹ …để vườn cho tôi ư?

Luật sư Chiến nhìn cô:

– Cô là Ngô Tuệ Nhi phải không?

Nhận được cái gật đầu của Nhi, vị luật sư nói tiếp:

– Vậy thì đúng rồi, phần vườn bác ấy chỉ để cho mình cô thôi, chứ không phải vợ chồng cô. Bác còn bảo cô siêng năng làm vườn nên chia phần vườn là hợp lý rồi, nếu không cô tùy ý sử dụng!

Ông Tráng không tỏ ra ngạc nhiên, nhưng trong lòng ông lại dấy lên nhiều suy nghĩ. Ông nợ bà quá nhiều, nhưng đến cuối đời, bà vẫn mong Tuấn thay đổi để chăm sóc ông. Tuy nhiên, tại sao vườn lại để cho Nhi chứ sao không phải là hai vợ chồng? Chẳng lẽ bà muốn chúng li hôn ư?

Đang suy nghĩ thì ông nghe vị luật sư lên tiếng:

– Tôi đã trình bày tất cả những gì bác Dương Tâm làm việc với văn phòng luật sư, giấy tờ đầy đủ và đúng pháp luật. Về phần bác Dương Tâm có cả bản ghi tay, tất cả mọi chứng từ đều có dấu đỏ và điểm chỉ vân tay của bác ấy, nên tôi mong mọi người chấp hành theo di nguyện của bác Tâm để bác ấy yên lòng. Nếu có gì thắc mắc, chúng tôi sẽ giải quyết trong phạm vi của mình.

Ông Tráng nhìn luật sư Chiến:

– Cảm ơn anh!

Vị luật sư chào cả nhà rồi xin phép ra về. Căn phòng còn lại ông Tráng, vợ chồng anh Tài và Tuệ Nhi. Vú Bảy đang dọn dẹp dưới bếp, người làm vườn tranh thủ đưa mớ khoai tây thu hoạch được đi bán. Từ khi bà Tâm mất, hai người giúp việc buồn rầu, nhưng họ cũng ra sức chăm sóc mọi thứ như khi bà còn sống để bà yên lòng nghỉ ngơi. Ông Tráng nhìn một lượt con trai và hai cô con dâu rồi hỏi:

– Nhi, con thấy bản di chúc thế nào?

Nhi nhìn ông:

– Dạ thưa bố, con không nghĩ mẹ lại để dành vườn cho con… con quá bất ngờ ạ!

Anh Tài lên tiếng:

– Anh thì không ngạc nhiên. Thực ra, Nhi và Tuấn là vợ chồng, nhưng Tuấn chưa làm tròn bổn phận một người chồng với em, một người con rể với bố mẹ em. Nhìn chung, em cũng chịu nhiều thiệt thòi nên mẹ cho em phần vườn cũng không có gì sai cả. Mẹ cũng hi vọng chúng ta có thể chuộc lại căn nhà ở thành phố để bố được dưỡng già trong căn nhà bố mẹ đã gắng sức xây dựng, và mong Tuấn thay đổi để chăm sóc bố.

Ông Tráng đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn Nhi:

– Bố lại không nghĩ thế!

Tài ngạc nhiên quay sang bố:

– Bố nói thế là sao ạ?

Ông Tráng vẫn không rời mắt khỏi Nhi. Ông như đang thăm dò thái độ của cô:

– Mọi thứ chẳng thể nào lại suôn sẻ như thế. Nhi, con nói thật đi, trước vong linh của mẹ con – người luôn bênh vực con mọi chuyện, có phải con và tên luật sư kia cấu kết với nhau, dựng nên chuyện này không?

Nhi kinh ngạc tột độ. Không chỉ cô mà cả vợ chồng anh Tài cũng thế. Chị Vân nói :

– Bố ….Sao bố lại nói thím ấy như thế?

Ông Tráng vẫn chằm chặp nhìn Nhi:

– Con luôn gần gũi mẹ, ăn nói nhẹ nhàng, lưu loát chiếm trọn vẹn tình cảm của mẹ chồng. Vậy thì việc giả chữ viết, chữ ký của bà đâu khó gì. Nếu con thèm của cải như những kẻ nghèo hèn khác, bố sẵn sàng cho đấy, đừng bày trò!

Nhi vừa ngạc nhiên lại vừa tức giận. Những ngày tháng ở nhà này với phận làm dâu, làm vợ, cô chưa bao giờ có tư tưởng tơ vương gì của cải nhà chồng. Cô không ngờ cái chuyện đó mà ông Tráng cũng nghĩ ra được. Cô thẳng thắn nói:

– Thưa bố, từ ngày con về làm dâu, con chưa làm gì có lỗi với gia đình này. Nhưng con không hiểu sao bố không ưa con, hết lần này đến lần khác bố nghi ngờ con. Cả cái việc con mang thai cháu nội của bố mà bố cũng nói đó là con hoang. Giờ mẹ để vườn cho con, bố lại nói con dựng chuyện. Mẹ là người gần gũi con, đúng vậy, vì mẹ hiểu con. Còn bố, có bao giờ bố mở lòng để trò chuyện chưa? Từ con dâu đến người giúp việc, bố chỉ nghĩ tiền là giải quyết được hết, bố có biết mọi người chỉ cần bố hòa nhã vui vẻ không ạ? Giấy tờ luật sư có cả chữ viết tay, dấu đỏ, có cả điểm chỉ dấu vân tay của mẹ. Bố nói con làm giả, vậy thì căn cước công dân của mẹ còn đó, không đốt đi, bố thử đi kiểm tra dấu vân tay tгêภ giấy tờ và tгêภ căn cước công dân xem sao ạ!

Ông Tráng sững người trong giây lát rồi lại chất vấn Nhi:

– Vậy tại sao bà ấy chỉ để lại cho cô mà không phải cho cả hai vợ chồng? Chẳng phải cô dựng lên mọi chuyện rồi kiếm cớ chia tay thằng Tuấn và lãnh miếng đất sao?

Nhi cười chua chát:

– Bố à, bố lăn lộn bao năm tгêภ thương trường mà suy nghĩ như vậy thì con cũng đến chịu. Bố nói con nghèo nên tham của, vậy con hỏi bố trước khi lấy mẹ, bố cũng là người không giàu, bán gạch thuê rồi mở cửa hàng, sau đó được sự giúp đỡ của nội ngoại mà mở công ty. Bố vẫn nhắc cho anh Tuấn nhớ rằng bố đã đi lên từ cơ cực. Bố chê người nghèo, chẳng phải chê chính quá khứ của mình sao bố? Còn nữa, gia đình mẹ giàu có, vậy bố lấy mẹ có phải là tham giàu không?

Thấy ông Tráng trân trân nhìn mình, Nhi nói tiếp:

– Con nghèo thật nhưng không hèn bố ạ. Con chỉ muốn học tập, làm việc, xây dựng kinh tế bằng khả năng của mình thôi. Con không vì một mảnh đất mà bán rẻ lương tâm, phản bội lại tình cảm của mẹ Tâm như vậy đâu. Nếu bố cảm thấy không hài lòng, con xin phép không nhận mảnh vườn này.

Anh Tài thấy tình hình căng thẳng nên nói:

– Thôi bố ơi, con thấy thím Nhi rất thật thà, lo toan gia đình. Thằng Tuấn gây bao nhiêu chuyện mà thím ấy vẫn im lặng, vẫn làm việc. Bố đừng nói như thế!

Vân cũng đồng ý với chồng:

– Con thấy anh Tài nói đúng đấy bố ạ. Con và thím ấy dù ít gặp nhau nhưng con biết thím Nhi không như bố nói đâu!

Ông Tráng lắc đầu:

– Ở đời không nên nói trước điều gì, tin người cũng không sai, nhưng tin quá dễ bị lợi dụng lắm!

Nhi khảng khái nói:

– Thưa bố, như con vừa nói, nếu bố thấy khó chịu, con sẽ không nhận đất vườn nữa, vậy là bố không lo chuyện con lấy gì của nhà chồng cũng không nghĩ tới việc giấy tờ giả mạo. Còn lý do mẹ cho con thì con biết. Mẹ từng nói với con là khi không chịu đựng được nữa thì cứ ly hôn. Bố và mọi người cũng biết, một người như anh Tuấn, thà anh ɾượu chè, ς.ờ .๒.ạ.ς con còn khuyên nhủ, đằng này phản bội tình cảm của con trắng trợn như thế thì khó chấp nhận lắm. Nhưng đó là những lời mẹ nói với con, con không có bằng chứng nên chắc bố chẳng tin đâu!

Nghe tất cả những điều đó, ông Tráng im lặng. Chợt Ꮙ-ú Bảy từ dưới bếp đi lên nói:

– Tôi có bằng chứng đây ạ!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất