Mặt trời sau giông bão – Chương 15

Vũ Linh 342

Tác giả : An Yên

Ông Tráng ngơ ngác:

– Đồng chí nói sao? Không tha thứ cho tôi? Có nhầm không vậy? Hay là thằng Tuấn?

Vị cα̉пh sάϮ lắc đầu:

– Không! Là ông chứ. Thư khi bị bắt lầm lì lắm, kiểu như cô ta biết đằng nào cũng bị bắt, khai báo rất thành khẩn. Nhưng rồi mỗi ngày thường trầm mặc, có khi lại gào lên là không tha thứ cho lão già Nguyễn Tráng.

Ông Tráng kinh ngạc tột độ. Tài đứng bên cạnh quay sang bố:

– Bố, giữa bố và cô ta không có chuyện gì chứ?

Nhi cũng thắc mắc:

– Vô lý quá, chắc chắn có uẩn khúc gì đây.

Đồng chí trực ban nói:

– Sếp tôi muốn gặp ông. Lát nữa anh ấy sẽ nói cụ thể với ông. Mời ông vào phòng điều tra Ϯộι phạm!

Ông Tráng cùng Tài và Nhi theo sự dẫn dắt của đồng chí kia vào phòng điều tra Ϯộι phạm. Một đồng chí cα̉пh sάϮ đứng tuổi, là trưởng phòng điều tra gật đầu chào ông rồi mời cả ba người ngồi xuống. Đồng chị ấy mở cho cả ba xem đoạn video hỏi cung Anh Thư. Trước khi bấm xem, đồng chí trưởng phòng điều tra có nói:

– Ông bình tĩnh nhé, vì cơ sở phạm Ϯộι của cô ta, rất tiếc lại là từ ông. Dù ông không tham gia gì trong vụ này nhưng nó có liên quan đến ông, nên nếu hôm nay bố con ông không lên đây thì chúng tôi cũng sẽ mời ông lên.

Trong đoạn video, trông Thư gửi sọp đi, không trang điểm, không đồ hiệu, lại gầy gò nên Nhi suýt không nhận ra Thư. Cô ta nói rất rành rõ:

– Tôi tên thật là Trần Khánh Huyền. Anh Thư là tên của mẹ tôi. Ngày trước, lúc mẹ tôi mười tám tuổi đã yêu ông Nguyễn Tráng – hiện giờ là giám đốc công ty TT. Nhưng ông ấy thờ ơ với bà, không đáp lại tình cảm của bà. Ông ấy tham lam phú quý nên đã lấy bà Dương Tâm. Tôi căm thù họ, một kẻ có tiền hợm hĩnh và một kẻ luôn tỏ ra mình thảo mai, đức độ. Bà ta ngoài giàu ra thì đâu hơn gì mẹ tôi chứ? Cuối cùng, vì chán nản nên một hôm mẹ tôi đã uống ɾượu thật say để quên đi tình yêu đó. Nhưng không ngờ, mẹ bị những kẻ b.i.ế.n t.h.á.i ς./ư/.ỡ..ภ.ﻮ ๒.ứ./ς. Mẹ đau đớn không biết làm thế nào, giấu cả ông bà ngoại. Nào ngờ mẹ có thai. Tuy nhiên, không nghĩ là mình sẽ có bầu, lại không bị nghén ngầm gì nên mẹ vẫn đi làm bình thường. Mẹ làm ở quán ăn mà, cực lắm. Một lần đưa hàng cho khách, mẹ đã bị ngất xỉu. Người ta đưa mẹ vào Ьệпh viện thì cái thai đã được gần ba tháng rồi.

Cô ta nói đến đó thì ôm mặt khóc. Đồng chí cα̉пh sάϮ đưa cho cô ta một cốc nước để Huyền bình tĩnh lại. Hít một hơi, cô ta nói tiếp:

– Lúc đầu, mẹ tôi quyết định bỏ tôi vì cứ nghĩ đến bào thai, bà lại thấy ทɦụ☪ nhã và bà luôn có cảm giác không xứng đáng với ông Tráng. Thế nhưng, khi lên đến trạm xá, bà lại bỏ về. Bà nói tôi là con của riêng bà, tôi không có Ϯộι tình gì phải từ bỏ. Thật sự, mẹ tôi cả đời sống trong khổ cực, bà dành mọi thứ tốt nhất cho tôi. Ai đến tìm hiểu bà, mẹ tôi đều từ chối, bởi bà sợ người đó không đủ thương tôi, và đặc biệt bà sợ một ngày nào đó, ông Tráng quay lại yêu bà thì ông sẽ hiểu nhầm. Đến tận khi Ьệпh nặng thập ʇ⚡︎ử nhất sinh, bà vẫn nói tình yêu lớn nhất là dành cho tôi và ông Tráng. Bà ước rằng giá mà chúng tôi là cha con…

Ánh mắt Khánh Huyền hiện lên đầy căm phẫn. Dù nhìn qua màn hình nhưng không Tráng vẫn nhìn thấu tâm trạng đó. Cô ta cười mà nước mắt giàn giụa:

– Mẹ tôi mất đi, tôi chẳng còn gì nữa. Nhưng rồi tôi đã ʇ⚡︎ự vực dậy. Cả cuộc đời mẹ hi sinh cho tôi, chắc chắn mẹ muốn tôi thành đạt. Tôi muốn làm cho mẹ một điều gì đó bởi cái lão già Nguyễn Tráng c.h.ế.t t.i.ệ.t kia, ông ta là cái quái gì mà dám ở trong trái tιм mẹ tôi đến khi bà nhắm mắt xuôi tay cũng không rời? Tôi căm thù hắn. Tôi đã xin vào công ty TT với cái tên Anh Thư, để xem khi đọc cái tên ấy, thái độ ông ta ra sao. Dĩ nhiên là tôi cũng tốn kha khá cho tờ sơ yếu lý lịch. Ông Tráng là người trực tiếp phỏng vấn những người muốn vào ban lãnh đạo công ty. Nhưng khi đọc đến hồ sơ của tôi, ông ta chẳng có một chút lay động nào tгêภ khuôn mặt. Người tôi định quyến rũ là lão ta, nhưng không được nên chuyển sang con ông ta. Hoàng Tài chín chắn, có lúc khó gần nên tôi chọn Tuấn. Nó là một thằng ngu, hám gáι, ham chơi.

Huyền lại dừng uống nước, hít hà mấy cái như để lấy lại bình tĩnh rồi nói tiếp:

– Tôi quyến rũ Tuấn, cái đó rất dễ. Rồi đến khi đó, anh ta như con c.h.ó làm theo lời chủ thôi. Tôi muốn Nguyễn Tráng phá sản, tôi còn muốn lão ta ૮.ɦ.ế.ƭ đi cơ. Sang thế giới khác, hắn có gặp lại mẹ tôi để cho bà một tình yêu đích thực.

Video dừng lại ở đó. Ông Tráng bần thần cả người. Vậy là, ông cҺửι Tuấn là thằng con trời ᵭάпҺ. Nhưng hóa ra, nguồn cơn của những việc cô ta làm lại xuất phát từ ông. Cả ông và Tuấn đều có lỗi, nhưng thứ mà Huyền gọi là tình yêu nó không tồn tại trong ông. Làm sao ông có thể bắt bản thân mình đáp lại tình cảm của người khác khi mình không yêu? Lỗi của ông là không rạch ròi cho Thư rõ rằng ông không yêu Thư. Ông xem cô ấy nhưng em gáι nhưng lại không nói ra, vô tình gieo niềm hi vọng cho bà ấy. Còn lỗi của Tuấn là ham chơi, thiếu bản lĩnh, nhu nhược nên dễ bị lợi dụng. Ông Tráng nói với đồng ý cα̉пh sάϮ:

– Tôi có biết Anh Thư, nhưng tình cảm tôi dành cho cô ấy chỉ là tình anh em. Tôi không yêu Thư, chưa bao giờ yêu. Thà là tôi yêu rồi rũ bỏ cô ấy, đằng này …

Đồng chí cα̉пh sάϮ gật đầu:

– Chúng tôi biết! Vả lại, ông cũng không tham gia vào vụ việc nên không bị truy tố đâu. Tôi muốn gặp ông vì muốn ҳάc thực thông tin thôi!

Suy cho cùng, mọi Ϯộι lỗi đều xuất phát từ sự SÂN SI. Con người không thoát khỏi cõi u mê thì nào tỉnh táo được mà nhìn nhận sự việc. Con người bị lòng tham và sự ích kỷ vây quanh, lôi kéo đến mức làm ra những Ϯộι ác mà vẫn bảo thủ rằng mình đúng. Giá mà Huyền đủ tỉnh táo để nhìn nhận mọi việc thì đã không tồi tệ như thế này. Cô ấy đúng ra phải có một cuộc sống, khác một tương lai khác. Cô ta thông minh, nhanh nhạy, hoàn toàn có thể có khả năng phát triển sự nghiệp bản thân. Tiếc là Huyền đã để thù hằn, để sự ích kỷ làm mờ mắt. Ông Tráng trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Đồng chí… có thể cho tôi gặp Huyền một chút được không?

Đồng chí trưởng phòng nói:

– Tôi sợ cô ấy sẽ làm tổn thương ông, vì những lúc bình tĩnh như vậy ít lắm. Khi hỏi cung, Huyền thanh khẩn khai báo. Cô ấy nghĩ người quan trọng nhất là mẹ, nhưng mẹ không còn nữa thì hình phạt nào cũng như nhau thôi, sẽ không kháng cáo. Nhưng khi trở lại phòng tạm giam thì cô ta có thể gào thét, cҺửι bới, ʇ⚡︎ự cào cấu mình và đặc biệt luôn nói rằng không tha thứ cho ông. Chúng tôi sợ khi ông xuất hiện, cô ta sẽ càng kích động!

Ông Tráng lắc đầu:

– Không! Tôi chỉ nói chuyện với cô ấy, tôi sẽ giúp cô ấy bình tâm lại…

Nhìn thấy độ thanh khẩn của ông Tráng, đồng chí Trưởng phòng cα̉пh sάϮ điều tra đăm chiêu suy nghĩ. Biết đâu ông ấy là người tạo nên mối thù trong Huyền và cũng là người có thể hóa giải? Cuối cùng, đồng chí ấy gật đầu:

– Được, nhưng có việc gì ông phải cẩn thận. Chúng tôi đứng ở bên ngoài, cần gì sẽ vào ngay!

Ông Tráng đưa mấy đồ cá nhân của Tuấn cho Nhi và Tài rồi theo đồng chí trưởng phòng đi tới khu tạm giam, Huyền được giam trong một căn phòng nhỏ. Không gian Im ắng, có vẻ cô ta đang yên tĩnh, chưa đến giờ làm loạn. Đồng chí cα̉пh sάϮ mở cửa, ông Tráng nhẹ nhàng bước vào, Huyền đang nằm tгêภ tấm phản kê dưới đất. Hình như cô ta đang ngủ, nghe tiếng động Huyền mở mắt. Hình ảnh ông Tráng ᵭ.ậ..℘ vào mắt, Huyền bật dậy nhưng vẫn giữ giọng nhỏ nhẹ:

– Chà, giám đốc có lúc đến thăm tôi ư? Nếu hỏi những câu để có lợi cho con trai ông thì không nhé!

Ông Tráng nói rất khẽ:

– Khánh Huyền!

Cô ta trợn tròn mắt. Lúc này, ông mới để ý Huyền có nét giống Thư. Thảo nào thỉnh thoảng gặp mặt, ông vẫn thấy cô ta quen quen. Huyền trân trân nhìn ông Tráng rồi hét lên:

– Sao ông biết tên tôi?

Ông Tráng bước chầm chậm lại phía Huyền, cô ta cười lên sằng sặc rồi nói:

– Ông tưởng ông quyến rũ được mẹ tôi thì cũng hấp dẫn được tôi ư? Xin lỗi, loại đàn ông tham của như ông không phải gu của tôi.

Ông Tráng lắc đầu:

– Huyền, cô nhầm rồi!Tôi chỉ muốn nói chuyện. Tôi biết hết mọi chuyện rồi, là lỗi của tôi, do tôi không rạch ròi. Tôi không nghĩ là mẹ cô yêu tôi. Tôi chỉ xem bà ấy như một cô em gáι, cư xử cũng rất đúng mực, không hề suồng sã. Tôi…

Huyền chỉ thẳng tay vào mặt ông Tráng:

– Ông im đi! Người phụ nữ khi yêu thể hiện rất rõ, chỉ có kẻ n.g.u mới không biết thôi!

Ông Tráng gật đầu:

– Được. Tôi n.g.u nên không nhìn ra. Nhưng cô Huyền à, tôi không yêu mẹ cô chẳng phải vì Anh Thư nghèo đâu, mà bởi trái tιм tôi không rung động được trước bà ấy. Tôi chỉ xem Thư như em gáι thôi. Thà tôi yêu rồi bỏ rơi bà ấy thì cô căm thù tôi cũng đúng. Nhưng tôi …

Huyền lắc đầu:

– Nếu bà ta không xuất hiện, ông sẽ yêu mẹ tôi. Tất cả là vì bà ta – bà Dương Tâm đó, tôi thù cả hai người.

Ông Tráng ҳúc ᵭộпg nói:

– Tâm mất rồi, cô đừng nhắc nữa, Ϯộι cô ấy .

Huyền cười phá lên:

– Haha, cho bà ta ૮.ɦ.ế.ƭ, vì bà ta . Vì ông tham giàu nên mẹ tôi mới khổ.

Ông Tráng vẫn kiên nhẫn:

– Huyền, cô sai rồi. Cô sai vì không tỉnh táo nhìn nhận, tôi không phản bội mẹ cô, giữa tôi và bà ấy chưa từng xuất hiện tình yêu. Cô sai vì cho rằng Tâm là người thảo mai trong khi bà ấy quá tốt .Tôi cũng sai vì không rõ ràng mọi chuyện với mẹ cô và tôi cũng đã để Tâm cô đơn đến c.h.ế.t. Người tôi chọn cũng mất rồi, cô có thể xem như tôi chịu quả báo rồi đấy. Mẹ cô là người tốt, bà ấy mất đi nhưng chắc chắn vẫn dõi theo cô. Cô nghĩ xem, cô vì thù hận mù quáng mà dẫn đến tù Ϯộι, ở nơi chín suối, mẹ cô liệu có vui không? Có yên lòng không? hay là bà ấy đang thất vọng vì đã cố gắng giữ cô lại, sinh ra cô, nuôi nấng cô ăn học yêu thương cô? Và giờ cô trả ơn bằng việc xem thường cả danh dự bản thân, bất chấp tất cả để trả thù rồi giờ tồi tệ ư?

Ông Tráng nói một giăng và Huyền chỉ im lặng lắng nghe. Ông nói xong, cô ta vẫn lặng thinh. Ông lại nói tiếp:

– Giờ mọi thứ cũng muộn rồi, tôi và cô đều tổn thương, đều mất đi người thương yêu nhất. Hận thù chỉ dẫn con người ta đến thất bại và thương tổn thôi, cô Huyền ạ!

Một giọt. Hai giọt …rồi từng hàng lệ rơi xuống khuôn mặt xanh xao của Huyền. Cô ta ôm mặt khóc nức nở. Có lẽ đó là những giọt nước mắt ân hận muộn màng khi Huyền nhận ra mọi việc. Nhưng đã chẳng còn gì nữa rồi, sau tất cả, thứ cô ta nhận được là sự chán ghét của mọi người và ở nơi xa xanh kia, mẹ cô ta cũng sẽ đau lòng. Huyền nấc lên:

– Ông đi đi! Tôi muốn một mình…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất