Mặt trời sau giông bão – Chương 11

Vũ Linh 217

Tác giả: An Yên

Hôm đó, Nhi về vui vẻ kể cho bà Tâm nghe chuyện xin việc của mình, có cả việc người quản lý là bạn của chồng. Bà Tâm nhíu mày như để nhớ ra cái tên Khắc Duy, rồi à lên một tiếng:

– Mẹ nhớ ra rồi, cậu Duy đó cao cao, hiền lắm. Con được làm trong cơ sở của nhà cậu ấy thì mừng quá, người quen sẽ được nâng đỡ hơn. Cố lên nhé!

Nhiều lúc Nhi nghĩ giá mà mẹ đẻ cô được như mẹ Tâm thì hạnh phúc biết bao. Mẹ Loan của cô là người phụ nữ khắc khổ, thế nhưng khác với một số người sống trong khổ cực thì họ sẽ thấu hiểu những tâm sự của con mình, còn mẹ của Nhi không như thế. Có lẽ khổ quá nên người phụ nữ ấy áp đặt cho con mình rằng mọi thứ phải thật hoàn hảo. Học tập phải đứng đầu, hoạt động cũng phải dẫn đầu. Nhất là khi thấy con gáι được quản đốc để ý và cưới làm vợ, bà đã xem đó là một điều đương nhiên, là điều được hưởng của con nên càng tỏ ra vênh váo. Chính vì thế, ngay từ bé, Nhi đã không cảm nhận được cái gọi là tình mẫu ʇ⚡︎ử nhẹ nhàng, thủ thỉ. Những lời tâm sự ở tuổi mới lớn cũng không. Với mẹ Nhi, nhiệm vụ của hai chị em cô chỉ là học và học. Nhưng khi cô đỗ đại học, bố mẹ lại lắc đầu cho rằng chỉ nuôi mười hai năm ăn học thôi, còn giờ muốn học lên cao thì phải ʇ⚡︎ự lo, họ còn phải lo cho em trai cô là Ngô Đình nữa. Mẹ cô nói thẳng, con gáι thì đến đó là được rồi, con trai mới cần sự nghiệp. Dần dần Nhi quen với sự thờ ơ của bố mẹ, cô ʇ⚡︎ự lực làm mọi việc mà không nhờ vả gì nữa. Dù sao trong lòng cô vẫn yêu thương và mang một nỗi hàm ơn đối với bố mẹ mình, bởi dẫu chỉ là những công nhân bình thường, nhưng đã nuôi dạy cô học hành nên người.

Trầm ngâm suy nghĩ, Nhi giật mình bởi tiếng động cơ ô tô của ông Tráng và Tuấn về. Cô chào hai người, cất cặp cho Tuấn và kể cho anh nghe về việc làm mới của mình. Tuấn ậm ờ, một lát sau, anh nói:

– Em có bầu, làm gì cũng phải cẩn thận, mệt thì nghỉ, kẻo nhà này lại mang tiếng ngược đãi con dâu.

Câu nói của Tuấn không thể hiện sự lo lắng cho mẹ con cô, mà muốn nhắc cho Nhi nhớ những lời nhiếc móc hôm qua của bố mẹ cô. Nhi cũng gật đầu vâng dạ cho qua chuyện vì cô biết giai đoạn này Tuấn không vui.

Ngày hôm sau, Nhi tới cơ sở mây tre đan, vừa học vừa phụ mọi người. Cô vốn khéo tay, nhanh nhẹn, thông minh nên học cũng nhanh vào. Thời gian đầu, Nhi được học cách phơi sấy mây. Tưởng đơn giản nhưng thực ra phải đúng kỹ thuật, phơi khô ʇ⚡︎ự nhiên để tạo ra màu trắng ngà, dẻo và dai. Chú Trung được xem là một nghệ nhân giỏi nhất vùng này đã nói cho Nhi nghe để cô hiểu rằng làm được một sản phẩm mây tre đan không hề đơn giản. Với mây, từ khâu phơi đã phải cẩn thận rồi, sấy nhiều khói hay ít khói quá, mây đều bị đỏ. Nếu đang phơi mà gặp cơn mưa, sợi mây sẽ mất vẻ tươi đẹp. Chú Trung đưa cho Nhi những sợi mây vừa phơi sấy xong chuẩn bị đưa vào xưởng đan rồi nói:

– Với mây chưa khô tới thì ” nước da ” sẽ bị úa. Còn nếu khô kiệt quá thì mất vẻ óng mềm. Thế nên, cháu ҳάc định làm công việc này thì không được sao nhãng mà phải luôn săn sóc, theo dõi như những người nuôi tằm vậy. Đây là cách tạo màu ʇ⚡︎ự nhiên không hóa chất, sản phẩm làm ra sẽ không gây hại cho sức khỏe người dùng, độ bền của màu cao từ ba mươi đến bốn mươi năm đấy!

Lần đầu tiên được nghe những kiến thức ấy, Nhi chăm chú và cẩn thận ghi chép lại tỉ mỉ. Chú Trung thấy vậy gật đầu tỏ ý hài lòng…

Thấm thoắt mà Nhi đã làm ở cơ sở mây tre đan hơn một tháng. Được làm việc, cô vui vẻ hẳn. Công việc này không mang vác nặng nhọc như làm gạch nên cô thấy nhẹ nhàng lắm. Người dân ở đây chân chất quê mùa hơn nên cư xử rất thật. Biết Nhi đang mang bầu nên ai cũng tạo điều kiện cho cô ít vận động mạnh trong thời gian đầu của thai kỳ. Nhi đã bắt đầu ngồi đan những vật dụng đơn giản, càng làm cô càng mê công việc này.

Cũng trong hơn một tháng ấy, bên cα̉пh sάϮ vẫn chưa Ьắt gιữ Thư. Khi ông Tráng và Tuấn hỏi đến, cα̉пh sάϮ phản hồi rằng không phải họ chưa tìm thấy Thư mà bởi vì có một số tình tiết khiến họ cần thời gian điều tra để lộ rõ chân tướng sự việc. Vì thế, ông Tráng và Tuấn chỉ biết chờ đợi. Dần dần, Tuấn cũng nguôi ngoai nỗi sợ hãï bởi Thư không liên lạc nữa. Dạo gần đây, Nhi thấy anh ta là lạ – ít nhiếc móc cô hơn mà cứ im lặng, thỉnh thoảng hỏi han cô. Có lần, Tuấn còn chở Nhi đi làm. Đến nơi, anh ta vào chào hỏi mọi người trong tổ của Nhi rồi gặp cả Duy trò chuyện vui vẻ, nhắc lại kỉ niệm xưa. Duy là quản lí nhưng không phải lúc nào cũng có mặt ở cơ sở này, nghe đâu anh đang tìm hiểu thêm thị trường tiêu thụ tгêภ thế giới nên đi suốt.

Nhận tháng lương đầu tiên, dù ít ỏi nhưng Nhi vui lắm, cô ra chợ mua đồ ăn rồi về làm mấy món ngon, bày ra bữa cơm ấm cúng để cảm ơn mọi người đã tạo điều kiện cho cô được đi làm. Sang đến tháng thứ hai, cô nỗ lực làm việc hơn, những bài học được thực hành một cách khéo léo hơn khiến chú Trung rất hài lòng. Chỉ là khi công việc của Nhi rất khả quan thì Tuấn lại không hiểu có chuyện gì mà say suốt. Thời gian gần đây, anh ta không về cùng ông Tráng mà về rất khuya và luôn trong tình trạng say khướt. Nhi không hiểu chồng có chuyện gì. Nếu chờ đến sáng hôm sau mới hỏi lại sợ anh nói sáng ra đã làm phiền, nếu hỏi lúc đêm khuya thì chẳng ra làm sao cả vì kẻ say đâu biết gì. Vì thế, hôm ấy, chờ ông Tráng đi làm về, Nhi liền hỏi:

– Bố ơi, công ty dạo này nhiều việc hay sao mà anh Tuấn về muộn thế ạ? Nhiều hôm về khuya quá, con thấy lo lo ạ!

Ông Tráng lắc đầu:
– Công ty vẫn bình thường, có việc gì đâu con. Con chưa hỏi thằng Tuấn sao? Dây chuyền sản xuất mới đã hoạt động, công nhân cũng đỡ cực nhọc nhiều, có bận thì do nó làm quản đốc nên công tác sát sao quy trình mới mệt hơn thôi, nhưng cũng không đến khuya đâu. Mấy hôm nay nó bảo bận công việc, nói bố về trước nên bố cũng không đợi!
Nhi gật đầu cảm ơn ông, lòng dự định sáng hôm sau sẽ hỏi chồng xem sao….
Tối đó, Tuấn lại về muộn và người nồng nặc mùi ɾượu. Nhi cùng người giúp việc dìu mãi mới lên được phòng, giọng Tuấn lè nhè:
– Cô đúng là chẳng làm được thì nên hồn cả, làm vợ không nên, làm dâu cũng không được, đi làm ở đâu cũng lắm kẻ nhòm ngó, đến mệt với cô!
Nhi ngơ ngác, chẳng hiểu chồng nói gì. Nhưng một lúc sau, cô nhẹ nhàng nói:
– Thôi, anh mệt rồi, ngủ đi mai tỉnh táo rồi nói chuyện!

Tuấn nhăn mặt:
– Tại sao phải đến mai? Bây giờ nói không được sao? Hay cô sợ nhân tình của cô không có mặt để bênh vực cô lúc này?
Nhi nhíu mày khó hiểu:
– Anh lại nói linh ϮιпҺ cái gì đấy? Ai là nhân tình nhân ngãi nào ở đây? Anh say rồi cứ kiếm chuyện vớ vẩn là sao?
Tuấn ᵭ.ậ..℘ bàn ᵭάпҺ rầm:
– Cô im ngay! Tôi có gì thua nó?
Nhi đưa ngón trỏ lên miệng, tỏ ý nói Tuấn yên lặng cho mọi người ngủ. Nhưng anh ta cố tình như không hiểu, càng lớn tiếng:
– Cái gì? Tôi không im! Mới đi làm được hơn hai tháng đã cặp kè với trai là sao?

Đến lúc này, Nhi không chịu đựng được nữa, cô đưa taγ tάt vào mặt Tuấn ᵭάпҺ bốp:
– Anh làm sao đấy? Khuya rồi mà tính phá đám à? Anh nói thua ai? Bồ bịch ở đâu ra?
Tuấn cười nhạt thếch:
– Cô đừng giả vờ giả vịt nữa! Cô cặp kè với thằng Duy bạn tôi, lại còn tình tứ với nhau trong giờ làm việc, có người gửi ảnh cho tôi, hình rất rõ. Nhi, tôi biết, tôi từng có lỗi với cô, nhưng vợ chồng cứ phải ăn miếng trả miếng mới được sao?
Nhi ” à ” lên một tiếng. Ra thế, anh ta ghen Nhi với anh Duy. Nhưng ảnh nào nhỉ? Hóa ra, hôm nay Tuấn đâu đến nỗi say, anh ta như đang mượn ɾượu để kiếm chuyện với cô. Nhi thở dài:
– Ảnh đâu? Tôi không biết gì hết. Anh nói gì tôi không hiểu!.

Tuấn vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi đi ra chìa điện thoại ra trước mặt Nhi. Trong hình đúng là cô và Duy. Nhi cố nhớ lại xem tại sao Tuấn lại có bức hình này, cô và anh Duy chưa bao giờ chụp hình chung, cô cũng chẳng nhớ khoảnh khắc này diễn ra lúc nào nữa, nhưng cô và Khắc Duy hoàn toàn trong sáng. Nhìn hình rồi nhìn những gì xung quanh cô và Duy trong tấm ảnh, Nhi mới nhớ ra. Lần ấy, Nhi vừa đan xong một chiếc ghế nhỏ bằng mây. Vừa lúc Khắc Duy đi kiểm tra, đôn đốc và động viên mọi người – đó là việc mà anh thường làm mỗi khi đến cơ sở này. Trong hình, Duy đang cúi xuống chỉ cho cô một số điều cơ bản tгêภ chiếc ghế mây mà Nhi vừa đan xong. Nhi nghe xong thì ngước lên cảm ơn anh. Chuyện chỉ có thế, nhưng nhìn trong bức ảnh thì cô và anh Duy chỉ cách nhau một khoảng rất ngắn. Chẳng biết ai chụp mà khéo thế, đúng vào một khoảnh khắc rất dễ hiểu nhầm. Bức ảnh ấy khi được đặt vào đôi mắt của kẻ ghen tuông thì nó có thể bùng ngay lên thành một ngọn lửa. Nhớ ra tình huống đó, Nhi nói:
– Anh hiểu nhầm rồi!.Đây là anh Duy đến chỉ thêm cho tôi kỹ thuật đan, rồi tôi cảm ơn anh ấy thôi!
Tuấn rít lên:

– Cảm ơn có cần tình tứ như ở chốn không người thế không hả? Tôi có cảm giác như hai người suýt hôn nhau đấy. Cô bôi cho trát trấu vào mặt tôi, nó là bạn tôi cơ mà? Tại sao cô cũng không tha cho nó? Không quyến rũ được trai đẹp cô không yên à?
Nhi lắc đầu:
– Hoàng Tuấn, nếu anh không tin tôi thì cứ nói thẳng, đừng đơm đặt mọi chuyện lên, mệt mỏi lắm! Anh phá phách, anh gáι gú bên ngoài, tôi đã nói điều gì chưa? Nhân tình của anh phá hoại công ty, sao anh không hò hét lên đi? Vậy mà tôi và anh Duy chỉ là quαп Һệ công việc, anh đã nghi ngờ đến mù quáng rồi. Anh hỏi cả cơ sở mây tre đan đó xem có ai thấy tôi tình tứ với bạn anh không?
Tuấn nhếch môi:

– Không lẽ lại tình tứ trước mặt người khác? Tôi chỉ nói để cô biết thôi, tôi có thối nát thì cô cũng chẳng hơn gì tôi. Thế nên, đứa bé trong bụng cô chắc gì đã là con tôi. Giờ đang mang bầu mà cô còn tằng tịu với bạn của chồng, thì không biết trước đó và sau này, cô còn làm ra những điều ” tốt đẹp ” gì nữa!
Nhi ngán ngẩm với lối nói năng của Tuấn. Cô thở dài:
– Đi ngủ đi, mai nói tiếp! Tôi mệt rồi!
Tuấn nghe vậy cũng im lặng đi ngủ, hai người quay lưng lại với nhau, chẳng nói năng gì nữa.
Mấy ngày sau, Nhi với Tuấn hầu như không nói chuyện gì cả. Hôm ấy, cô tới gặp thủ quỹ để nhận lương. Nào ngờ, khi Nhi vừa tới hỏi lương, chị Nga thủ quỹ đã ngạc nhiên:
– Ơ, chồng em chưa đưa lương cho em sao?
Nhi nhíu mày hỏi:

– Chị ơi, là sao ạ? Chẳng phải hôm nay mới đến ngày lãnh lương sao chị?

Chị Nga chìa ra trước mặt Nhi một tờ giấy rồi nói:

– Hôm qua, trong lúc em về nghỉ trưa, chị trực ở cơ sở, chồng em có đi ngang qua đây mang theo cả giấy ủy quyền nhận lương của em, cả căn cước công dân của em nữa. Anh ấy nói muốn nhận trước một ngày vì có việc gấp. Chị nghĩ chắc em gặp khó khăn gì đó, lại đầy đủ giấy tờ nên đưa lương tháng này cho chồng em rồi. Chị thấy chắc anh ấy đưa cho em rồi nên hôm qua tới giờ cũng không hỏi nữa..

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất