Khắc tên vào tim em – Chương 46

Vũ Linh 86

Tác giả: An Yên

Gia Khiêm đến tập đoàn trong tâm trạng mệt mỏi. Tự xốc lại ϮιпҺ thần bằng một ly cà phê đen không đường, vị đắng của cà phê cũng chả thấm vào đâu so với cái đắng cay trong tâm hồn anh. Vẫn là thói quen khi tới tập đoàn, Gia Khiêm gọi video cho Quỳnh, dù thường ngày thì anh mới ôm hôn tạm biệt cô cách đó mười phút. Dĩ nhiên là hôm nay chẳng có ai trả lời anh cả. Khiêm lại soạn tin:
– Quỳnh à, anh đến tập đoàn rồi. Hôm nay sẽ nhiều việc đây, không biết có kịp về ăn trưa cùng em không nữa! À, trưa nay Gia Bảo mời chúng mình ăn lẩu đấy. Em rất thích lẩu hải sản đúng không?
Tin nhắn gửi đi, dẫu biết cô chẳng đọc mà anh vẫn chờ. Gia Khiêm à, mày si tình mất rồi. Si tình mà lại có lỗi với người mình si mê thì đâu có xứng đáng chứ?
Gia Khiêm ʇ⚡︎ự cười mình rồi tiếp tục xử lý đống giấy tờ tгêภ bàn. Đang say sưa làm việc, anh nghe tiếng gõ cửa. Dù tập trung đến mấy thì Khiêm cũng biết đây là cách gõ cửa của anh Trần Kim:
– Vào đi anh Kim!
Người trợ lý bước vào với một nụ cười thân thiện:
– Tưởng chủ tịch lo yêu đương rồi quên luôn cách tôi gõ cửa chứ!
Nhưng Kim nhìn lại Gia Khiêm, thấy khuôn mặt vị chủ tịch vui tính chẳng ổn tí nào – thờ ơ, mệt mỏi và chán chường. Bên cạnh Gia Khiêm mấy năm nay nên chỉ cần nhìn biểu hiện đó, dù được che giấu bởi vẻ lịch lãm cũng chẳng thể giấu được đôi mắt ϮιпҺ tường của Kim. Sau giây phút đấy, anh trợ lý nhíu mày hỏi:
– Chivas, có chuyện gì phải không?
Khiêm lại chẳng qua được mắt anh rồi, nên nén tiếng thở dài kể lại chuyện tồi tệ đó. Trợ lý Kim nghe xong thì ᵭ.ậ..℘ tay xuống bàn:
– C.h.ế.t t.i.ệ.t, sao nó có tђยốς nhỉ? Phải điều tra nó là con nào mà dám làm chuyện đó trong quán Bar S. Loại này là coi trời bằng vung rồi!
Khiêm nói:
– Thì thế đấy, mấy anh trong nhóm sợ em ﻮ.เ.+ế+..Ŧ nó mất nên bảo trưa nay gặp để bàn bạc đã.
Đúng là ánh mắt của Gia Khiêm đang muốn ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người thật. Trần Kim nói:
– Mọi người bảo đúng đấy! Nếu em làm gì nó thì hậu quả khó lường lắm. Bình tĩnh, kiểu gì cũng có cách giải quyết. Còn Quỳnh, cứ để con bé bình tâm lại đã. Anh nghĩ sẽ ổn thôi.
Khiêm mệt mỏi gật đầu. Đang định nói tiếp thì bỗng điện thoại của trợ lý Kim vang lên. Thấy số gọi đến từ phòng bảo vệ, Kim nhíu mày nhìn mấy giây rồi mới nghe:
– Alo. Tôi Trần Kim đây!
Tiếng anh chàng bảo vệ vang lên:
– Trợ lý Kim, có một cô gáι tới nói muốn gặp Chủ tịch Gia Khiêm ạ. Vì những lần trước, Chủ tịch dặn tôi cứ gọi cho anh trước, chứ nhiều lúc chủ tịch không ở tập đoàn cho nên tôi mới gọi ạ!
Vì loa điện thoại to nên Gia Khiêm cũng ngạc nhiên khi nghe thông tin đó. Nếu là người thân của anh thì đã gọi cho Khiêm rồi, đâu cần qua trợ lý Kim. Còn Quỳnh, chắc chắn là không phải rồi. Thế thì ai nhỉ? Nhận ra thái độ của Khiêm, Kim hỏi Bảo vệ:
– Cô ấy có hẹn với chủ tịch không?
Anh bảo vệ hỏi cô gáι trước mặt rồi nói lại vào điện thoại:
– Dạ cô ấy bảo là có hẹn với chủ tịch ạ!
Khiêm nhíu mày nghĩ rồi nhún vai lắc đầu. Anh hiểu rõ nên nói:
– Chủ tịch bảo không có cuộc hẹn nào sáng nay ở tập đoàn!
Anh bảo vệ còn chưa kịp nói lại thì cô gáι đó đã ghé ngay vào điện thoại anh và nói:
– Anh Gia Khiêm. Em là Thùy Lan tối qua có gặp anh đấy ạ. Em là bạn của Tuệ An đấy anh!
Hả? Đang tìm giặc thì giặc ʇ⚡︎ự dẫn x.á.c đến. Gia Khiêm cau mày kiểm tra lại trong trí nhớ xem có đúng cái tên đó không và khi đã chắc chắn, anh nhìn trợ lý Kim với ánh mắt -” chính là cô ta” rồi ra dấu OK. Anh Kim nói với bảo vệ:
– Để cô ấy lên phòng chủ tịch nhé!
Sau khi anh bảo vệ ” dạ ” một tiếng rõ to, Kim nhìn sang Khiêm nói:
– Vào rửa mặt, xịt lại tóc tai cho thật bảnh, phải chỉn chu vào!
Gia Khiêm vội nhắn tin vào nhóm ” Anh em”:
– Cô ta ʇ⚡︎ự đến tìm em, đang tгêภ đường lên đây!
Ngay lập tức, Vương Thành nhảy vào:
– Ồ, con này lì dữ? Nó ăn gan hùm à?
Bá Tùng nói:
– Chivas, bình tĩnh ghi âm lại cuộc trò chuyện!
Bác sĩ Kem :
– Tuyệt đối không được nhắc đến Ϯộι của nó, kẻo nó biến mất là mệt!
Sonic đồng tình:
– Đúng ạ! Anh cứ làm như không có chuyện gì nha anh!
Khiêm nhắn:
– Mọi người yên tâm. Có anh Kim ở đây, em chưa ﻮ.เ.+ế+..Ŧ nó ngay đâu!
Tin nhắn đó vừa gửi đi thì anh nghe tiếng gõ cửa vang lên. Gia Khiêm vội đứng dậy, bước vào nhà vệ phòng vệ sinh bên cạnh, làm những điều mà anh Kim vừa yêu cầu rồi ra ghế, ngồi yên vị mới bảo anh Kim mở cửa. Cánh cửa vừa mở, Trần Kim nhìn cô gáι trước mặt đã thấy ngứa mắt nhưng vẫn hắng giọng:
– Xin chào, cô là Thùy Lan?

Lan gật đầu:
– Dạ cho em hỏi chủ tịch Hoàng Gia Khiêm có trong phòng không ạ?
Kim mở rộng cửa:
– Mời cô vào, chủ tịch đang ở đây!.
Lan nhanh chân bước vào, ánh mắt sáng rỡ khi thấy thân ảnh lịch lãm không góc c.h.ế.t của Gia Khiêm đang ngồi tгêภ bàn:
– Anh Gia Khiêm! Anh nhớ em chứ? Tối qua em đang tính bàn chuyện với anh mà anh lại về trước mất rồi!
Không thấy Gia Khiêm ngoảnh lên, Lan kéo ghế ʇ⚡︎ự ngồi rồi nói:
– Anh bận ư?
Kim bước vào nói:
– Thưa cô, ở Hoàng Gia chúng tôi có nguyên tắc rõ ràng – dù người thân thiết với chủ tịch Gia Khiêm đến thế nào đi chăng nữa cũng không được gọi “anh” láo nháo như thế đâu ạ. Cô nên cẩn thận ngôn từ kẻo vạ miệng sẽ được mời ra khỏi đây ạ!
Rồi anh quay sang Gia Khiêm:
– Chủ tịch, tôi đã mời cô Thùy Lan vào rồi ạ!

Gia Khiêm lúc này mới đưa ánh mắt bình thản nhìn Lan:
– Chào cô, chẳng hay cô tới gặp tôi có chuyện gì không?
Lan hơi khựng lại. Tưởng anh ta thân với Tuệ An thì dễ hơn chứ? Nhưng rồi cô ta lấy lại bình tĩnh và nói:
– Là em… tôi đến đây xin việc ạ!
Gia Khiêm đưa mắt sang Kim:
– Tập đoàn Hoàng Gia có tuyển người sao? Tại sao tôi là chủ tịch mà không biết hả trợ lý Kim?
Kim cũng tỏ ra ngạc nhiên:
– Ơ, làm gì có! Nếu tuyển thì phải qua chủ tịch chứ ạ!
Lan nói giọng lấp £.¡.ế.ლ:
– À, dạ không phải ạ. Hoàng Gia không thông báo tuyển người, nhưng tôi muốn tới xin làm ở Hoàng Gia!
Khiêm lại đưa mắt sang chàng Kim. Vị trợ lý hiểu ý nên nói:
– Thưa cô, chẳng hay Cô muốn xin vào vị trí nào của tập đoàn Hoàng Gia???. Chúng tôi không thiếu người, nếu một số công việc như quét dọn, lau chùi khu vực vệ sinh thì cần vì để giữ sạch sẽ cho tòa nhà, còn những vị trí khác có thiếu người đâu ạ?
Lan nắm chặt tay để dưới bàn. Gã đ.i.ê.n ʇ⚡︎ự nhiên chui vào đây nói xằng nói bậy. Thùy Lan này mà phải làm lao công sao? Nhưng cô ta vẫn nặn ra một nụ cười:
– À em… tôi muốn làm thư ký cho chủ tịch ạ.

Gia Khiêm ngả người ra ghế, vắt chéo chân hỏi:
– Cô có những tiêu chí gì để làm thư ký cho chủ tịch của Hoàng Gia?
Lan cười tươi, đôi mắt lúng liếng nhìn Gia Khiêm:
– Dạ, thứ nhất là tôi có nhan sắc và hình thể đẹp. Thứ hai là tôi hoạt ngôn, có thể giao tiếp tốt với nhiều ᵭốι Ϯượпg khách hàng. Thứ ba, tôi có bằng cử nhân công nghệ thông tin nên có thể sử dụng thành thạo máy tính!
Trong khi Kim đang nhịn cười thì Gia Khiêm nói:
– Vậy là theo cô, để trở thành thư ký chủ tịch của Hoàng Gia chỉ cần ba yếu tố – nhan sắc, ngôn ngữ và bằng cử nhân công nghệ thông tin ư? Cô có nhiều thứ quá nhỉ?
Lan cười rạng rỡ:
– Dạ, theo tôi thì người phụ nữ hiện đại cần năng động sáng tạo như vậy, chứ cứ ru rú ở nhà nội trợ thì vô tích sự lắm ạ! Chủ tịch xem một người như tôi có cần thiết ở bên cạnh không ạ?
Gia Khiêm hít một hơi sâu để kìm nén cơn tức giận rồi nói:
– Ừ, cô nói đúng rồi đấy. Cô thật biết suy nghĩ!
Lan cười:
– Vậy là tôi được nhận đúng không?
Trợ lý Kim lên tiếng:
– À, thế hồ sơ xin việc của cô ở đâu? Lỡ cô trúng tuyển rồi chúng tôi biết báo cho ai?
Lúc này Lan mới mở chiếc túi ҳάch và đưa ra một bộ hồ sơ xin việc theo đúng phong cách truyền thống:
– À, được vào đây tôi mừng quá nên quên cả mục đích. Hồ sơ của tôi đây ạ. Mà tôi nghĩ chỉ có mỗi mình tôi thì sao phải nghiên cứu hồ sơ làm gì cho mệt ạ?
Hoàng Gia Khiêm nhếch miệng:
– Cô nghĩ đơn giản quá. Nếu chỉ những tiêu chí như cô vừa trình bày thì tôi e là …
Anh chưa kịp nói hết, Lan như nhớ ra điều gì liền nói:
– À, tôi quên, chắc các ông biết ông Đỗ Bình mới nhận chức chủ tịch thành phố chứ? Tôi có mối quαп Һệ rất thâm tình với ông ấy!
Gia Khiêm bật cười:
– Cô đi xin việc mà nhảy cả vào họng chủ tịch ngồi thế thì ai nói lại cô?
Lan tiu nghỉu:
– Tôi xin lỗi, ông cứ nói đi ạ!
Gia Khiêm nói tiếp:
– Trước hết, nếu một số người cho rằng tiêu chí xin việc là thứ nhất hậu duệ, thứ hai quαп Һệ, thứ ba tiền tệ thì ở Hoàng Gia chúng tôi loại ngay hai tiêu chí quαп Һệ và tiền tệ. Còn hậu duệ sẽ được xét nếu đi cùng năng lực thực thụ. Thế nên, dù cô là cái gì của ông Bình đi chăng nữa mà không làm được việc thì cũng vô ích. Mặt khác, khi nhận người, chúng tôi cần cân nhắc đặt người đó vào vị trí nào? Chế độ lương thưởng phù hợp với bằng cấp ra sao? Tiền Hoàng Gia có phải lá tre đâu mà rải cho khắp? Vì vậy, cô có nhã ý đầu quân cho Hoàng Gia thì cứ để hồ sơ lại đó. Nếu chúng tôi xem xét và thấy OK thì sẽ gửi mail hẹn cô tới ký hợp đồng. Nếu thấy không ổn thì mong cô thông cảm nhé!

Advertisement

Lan cười cười:
– Dạ tôi hiểu rồi. Tôi hoàn toàn nghiêm túc trong công việc, muốn được cống hiến cho Hoàng Gia và cho…. một chủ tịch tài giỏi như ông. Thế nên, tôi rất mong được các ông xem xét ạ!
Trần Kim gật đầu:
– Chủ tịch tôi đã nói vậy nghĩa là sẽ nghiên cứu hồ sơ của cô. Cô yên tâm về nhà chờ đợi nhé!
Lan nhìn Gia Khiêm:
– Dạ….xong rồi chứ a?
Nhận được cái gật đầu của Khiêm, Lan hỏi dù thấy anh đã cúi xuống tập giấy tờ trước mặt:
– Vậy trưa nay, chủ tịch có thể nhận lời mời ăn trưa cùng tôi không?
Khiêm không ngẩng lên mà lắc đầu:
– Xin lỗi, tôi bận. Cảm ơn lời mời của cô!

Kim đứng dậy, chìa tay ra cửa:
– Mời cô!
Lan dù khó chịu nhưng vẫn đành phải đứng dậy. Ra đến cửa, Lan chào Trần Kim và rảo bước lại thang máy, miệng lẩm bẩm:
– Hoàng Gia Khiêm, để em xem anh có qua nỗi ải mỹ nhân không? Một khi em đã vào được Hoàng Gia thì em sẽ cho anh nếm mùi vị Đàn bà như thế nào. Lúc đó, anh muốn xua đuổi em cũng khó!
Trong khi đó, tại phòng Chủ tịch Hoàng Gia, Khiêm tắt ghi âm rồi nói:
– Ban nãy không có anh, chắc em đã cho nó một trận rồi!

Kim cười:
. – Anh không nghĩ cậu chịu hợp tác diễn như thế đâu đấy!
Rồi kim đẩy hồ sơ về phía Gia Khiêm:
– Nghiên cứu xem nó là ai? Thế lực nào chống lưng mà to gan đến vậy, dám đưa cả chủ tịch thành phố ra dọa là sao?
Gia Khiêm nhếch môi:
– Cho cô ta cười thêm mấy tiếng đồng hồ nữa, tới lúc đó thì nước mắt cũng không có mà khóc đâu…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất