Hoa hồng có gai chương 26

Vũ Linh 299

Tên Tùng tỏ ra bực bội khi bị mời lên lấy lời khai, những ngày bị tạm giam hắn luôn lo lắng cho con trai Hoàng Vũ, chắc chắn bà Kiều sẽ bị bắt, và ông Tiến bị υпg Ϯhư thì dĩ nhiên con trai hắn sẽ không trùng tủy, rồi những gì sẽ xảy ra sau đó khi Vũ biết mình không phải là con ruột của ông Tiến? và ông Tiến sẽ đối xử với con hắn như thế nào? ngồi trong trại tạm giam nên hắn hoàn toàn bất lực, hắn đã khai hết rồi còn gì nữa mà lấy lời khai? Nhưng nhân tiện dịp này hắn sẽ hỏi thăm về tình hình của con trai hắn như thế nào?

Ngồi trước mặt hắn không phải là cάп bộ Quang mà là một côпg αп viên rất trẻ, hắn cứ ngờ ngợ hình như đã gặp ở đâu, vẫn vẻ mặt lỳ lợm vốn có, hắn tỏ vẻ coi thường người trước mặt…

– Lâu không gặp? anh khỏe chứ? – Kiên lên tiếng…

– Tôi khỏe, mà sao ông hỏi tôi như thế?

– Anh không nhớ ra tôi à? Tôi là Kiên, Cú đấm của anh tôi vẫn nhớ đấy…

– Tao đấm hàng bao nhiêu đứa, làm sao tao nhớ mày là thằng nào? cάп bộ Quang đi đâu rồi?

– Anh tranh người đẹp của tôi khi tôi với nàng đến quán Karaoke của anh…

– Mày…mày là côпg αп giả danh? Tại sao mày lại vào được? – theo thói quen hắn định đứng dậy giơ nắm đấm…

– Anh đang làm gì vậy? anh tưởng ᵭάпҺ được tôi à? Yêu cầu anh nghiêm túc…- Kiên thay đổi thái độ hết sức nghiêm khắc, mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đỏ lên vì tức giận của tên Tùng…

– Mày lừa tao…

– Anh có biết cô gáι mặc đầm đỏ hôm đó là ai không? chính là con gáι bà Thanh Hà, người đã bị anh hãm hại…

– Cái gì? Hèn chi tao đã ngờ ngợ mà không nhớ ra, mẹ kiếp…

– Cô gáι ấy tên Khánh Ngân, người mà con trai của anh đang theo đuổi…

Nhắc đến con trai, tên Tùng im lặng, hôm nay hắn muốn gặp ông Quang để hỏi thăm tin tức về con trai Hoàng Vũ, nhưng lại gặp cάп bộ Kiên trẻ tuổi này trong một hoàn cảnh rất éo le mà hắn đã từng gặp, đúng là oan gia ngõ hẹp, nhưng hắn bỗng giật mình bởi tại sao người cάп bộ trẻ này lại biết Vũ là con trai hắn mà không phải con ông Tiến? chẳng nhẽ mọi chuyện bị lộ hết rồi hay sao? Rồi con trai hắn sẽ như thế nào khi một mình bơ vơ giữa dòng đời không người thân thích, hắn muốn hỏi Kiên nhưng lại ngại, cứ chần chừ mãi, hắn lên tiếng:

– Thằng Vũ giờ sao rồi? tại sao lại biết nó là con tôi? Ông Tiến biết chưa? Có đối xử với nó tốt không?

– Nếu ông còn nghĩ đến con trai thì tốt nhất ông phải hợp tác với chúng tôi để hưởng lượng khoan hồng của pháp luật…- Kiên không dài dòng trả lời vào câu hỏi mà yêu cầu tên Tùng hợp tác…

– Tôi đã khai rồi…

– Lời khai của ông mâu thuẫn với lời khai của bà Kiều, bắt buộc chúng tôi phải yêu cầu ông khai lại…

– Tôi khai sai ở chỗ nào?

– Thứ nhất: ông khai bà Kiều đưa cho ông một gói hóa chất để bỏ vào ly nước cho bà Hà uống…

– Đúng rồi, tôi khai hoàn toàn đúng…- tên Tùng khẳng định

– Nhưng bà Kiều khai ông chủ mưu mua tђยốς ở cửa hàng bán hóa chất rồi sai bà ta đến lấy

– Nói láo, cho tôi gặp bà ta…- tên Tùng nổi điên vội đứng dậy…

– Đề nghị ông bình tĩnh và khai từng chi tiết, chúng tôi sẽ đối chất với Bà ấy…

Ngay tức thì, tên Tùng vơ ngay tờ giấy và cắm cúi viết, hắn kể lể từng chi tiết, viết hết tờ này đến tờ khác, sau khi viết xong hắn đưa cho Kiên, tỏ vẻ lễ phép…

– Thưa cάп bộ, tôi kể rõ từng chi tiết và chịu trách nhiệm về những điều đã khai…

– Tốt lắm, giờ anh thư giãn nghe tôi nói về cậu Vũ con trai anh…

– Cảm ơn cάп bộ…- hắn nói mà giọng đã nghẹn lại…

– Bác sỹ đã xét nghiệm tủy của cậu Vũ và ông Tiến, kết quả không trùng khớp, nhưng may ông Tiến không bị υпg Ϯhư nên chúng tôi đã quyết định hủy kết quả không nói với hai người, Hiện nay hai cha con vẫn sống với nhau, anh hạnh phúc hơn ông Tiến vì có một thằng con trai rất ngoan, hãy cải tạo cho tốt rồi về nhận lỗi với ông Tiến và nhận con…

– Tôi biết rồi, cảm ơn…

Hai mắt đã đầy nước, hắn cúi đầu đi về phòng giam, lần đầu tiên Kiên thấy hắn khóc, những giọt nước mắt muộn màng cho kẻ côn đồ hung hãn xem ๓.ạ.ภ .ﻮ người như cỏ rác, Kiên thở dài và bước ra ngoài…

Gặp anh Quang ngay cửa phòng, anh vừa cười vừa vỗ vai động viên

– Tốt lắm, ngày mai em tiếp tục lấy lời khai của bà Kiều, căn cứ vào những lời khai của tên Tùng mà ᵭấu tranh với bà ấy…

– Em hiểu rồi, cảm ơn anh…

Hai anh em cùng đi về phòng, đúng lúc này ông Tiến gọi muốn gặp anh uống café, quay sang Kiên anh hỏi:

– Ông Tiến mời uống café, đi với anh không?

– Ở đâu ạ? Vậy thì còn gì bằng hihi…

Ba người ngồi đối diện với nhau, ông Tiến nay sắc mặt cũng đã tươi hơn nhưng đôi mắt vẫn rất buồn, thấy vậy Kiên pha trò:

– Chú nay nhìn đẹp trai rồi ạ…

– Tuổi này rồi còn đẹp gì nữa…phải trả cái giá quá đắt, may mà cũng còn thằng Vũ ở bên, nếu không thì không biết cuộc đời tôi sẽ như thế nào?

– Cũng may mà bà Hà vẫn còn sống và bình an, nếu không?…- Quang nghe ông Tiến nói thì chột dạ và quay sang Kiên nháy mắt…

– Tên Tùng khai thế nào rồi? bà Kiều là một người đàn bà ghê gớm, các ông phải hết sức thận trọng, giờ tôi còn lăn tăn một điều và day dứt lắm…

– Có chuyện gì anh cứ nói, vì những gì liên quan đến vụ án đều phải làm cho rõ…

– Các anh tìm thân nhân để người phụ nữ nằm dưới mộ được gặp gia đình, chồng con, mấy chục năm rồi…thật Ϯộι lỗi quá…

– Bà ấy cũng được ấm cúng khi được chú chăm sóc mộ phần, nghe nói gia đình di cư đi nơi khác, ngôi mộ giả bị cỏ mọc phủ chứng tỏ không có ai chăm sóc…

Ngập ngừng như muốn nói điều gì với Quang, nhưng vì có Kiên cũng ở đây nên ông Tiến cứ nhìn anh rồi im lặng…

– Chú muốn quan tâm đến em Ngân phải không? cháu sẽ giúp chú…

– Tôi…tôi…- ông lại ngập ngừng: thôi không sao, tôi cảm ơn…

– Ý của Bà Hà về phần trăm cổ phần, anh có ý kiến gì không? – Quang hỏi để hướng câu chuyện sang công việc…

– Tôi vẫn có ý định chuyển về Cần thơ nơi quê tôi ở đó và sống những năm tháng cuối đời, nhưng vì lời hứa với Ba vợ cũ và tạ lỗi với bà ấy, tôi vẫn điều hành công ty hai năm, khi cháu Ngân cứng cáp hoặc chồng bà ấy có đủ sức khỏe để đảm đương thì tôi rút…

– Vậy còn 51% cổ phần…

– Tôi không nhận, tiền bạc lúc này còn ý nghĩa gì nữa hả anh?

Mọi người im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, cái giá quá đắt mà ông Tiến phải trả bằng chính cuộc đời mình, may mà khi biết kết quả chứng minh Vũ không phải là con ruột ông Tiến, mọi người thống nhất không nói ra, để ông còn có chút niềm tin, để Vũ cũng còn có bờ vai để dựa, nếu không khi bà Kiều bị bắt và mọi việc được làm sáng tỏ, thì hai con người sẽ chới với giữa cuộc đời này…

– Bác sỹ Khiêm nói Ngân nhóm ɱ.á.-ύ O giống tôi…- ông Tiến nói bâng quơ như nói với chính mình…

– Ba của Ngân cũng nhóm ɱ.á.-ύ O, cháu có nghe cô ấy kể…- Kiên lên tiếng…

– Tôi muốn biết về cô gáι ấy, giá như…

– Vụ này chỉ có bà Hà và ông Bình là rõ nhất, nhưng anh phải suy nghĩ cho kỹ, chính anh đã phản bội vợ để cho bà Kiều ra tay hại vợ mình, nếu như bà ấy không gặp người tốt là ông Bình cứu giúp, thì liệu bà ấy có còn giữ được tính ๓.ạ.ภ .ﻮ không?

– Tôi biết…

– Cô Ngân dù là con anh hay con ông Bình thì theo tôi cũng hãy để mọi việc được trôi đi theo đúng quỹ đạo của nó, Ngân có thể xin làm con nuôi của anh cơ mà, đừng làm xáo trộn cuộc sống mà hãy để nó đi ʇ⚡︎ự nhiên,…

– Cháu thấy anh Quang nói cũng đúng, nhưng nếu bác muốn, cháu sẽ lấy mẫu tóc của cô ấy cho Bác…

– Thôi hãy theo ý của anh Quang, tôi thật ích kỷ… tôi xin phép đi trước…

Nói rồi ông Tiến buồn bã đứng dậy ra về, còn lại hai người cũng không nói gì chỉ nhìn theo bóng ông ta đang lầm lũi khuất dần ra cửa, mãi sau Kiên mới ngập ngừng:

– Em thương ông ấy quá…

– Ông ấy phải trả một cái giá quá đắt, nhưng ông Bình còn đáng thương hơn, anh biết bà Hà vẫn còn yêu chồng cũ, nhưng bà chọn quay về bên ông Bình là đúng, bây giờ ông ấy đã tàn phế rất cần có người vợ ở bên chăm sóc, hơn nữa ông ấy còn là ân nhân cứu ๓.ạ.ภ .ﻮ của bà Hà…

– Éo le quá,…

– Thôi anh em mình về, em chuẩn bị hồ sơ để ngày mai ᵭấu trí với bà Kiều…

– Dạ, Sếp…

Chia tay hai người, ông Tiến không trở về nhà mà kêu taxi chở ra quán café bờ sông, chọn một bàn sát mép nước dưới lùm cây, ông cứ ngồi một mình trầm ngâm nhìn mặt nước hay ngắm từng áng mây trôi tгêภ bầu trời? ông không biết mình đang làm gì và nghĩ gì nữa, ông nghĩ về cuộc đời mình, từng lời Quang nói về việc bà Kiều chính là chủ mưu làm vợ ông xảy thai, ông thấy có lỗi với vợ và con của mình, không biết khi nghe tin này thì bà Hà có chịu nổi không? ông hoàn toàn không muốn cho bà ấy biết, ông không muốn cho bà ấy phải một lần nữa phải đau khổ, hãy để cuộc sống của bà ấy được bình yên, nhưng vì dính vào vụ án nên bắt buộc phải xử, rồi mọi chuyện sẽ bung bét và ทɦụ☪ nhã, ông chỉ còn bỏ xứ này mà ra đi thôi…

Từng làn gió mơn man thổi nhè nhẹ, nhưng sao ông vẫn thấy ngột ngạt quá, lặng lẽ và cô đơn, ông đứng dậy lững thững đi ra về, không gọi taxi mà cứ thế ông thả bộ từng bước tгêภ đường, ông đang đi đâu về đâu? Câu hỏi không có ai trả lời…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất