Cưới chạy bầu – Chương 17

Vũ Linh 423

Tác giả : Trang Buby

Sau khi thấy Hưng và vợ anh ta, mới đầu tôi cũng bất ngờ lắm. Tôi cứ tưởng với cái tính cách sồn sồn của chị ta thì nhất định sẽ cҺửι mắng tôi vài câu thậm tệ. Nhưng không, chị ta còn chủ động tiến tới nói chuyện với tôi:

– Chào em, không ngờ chúng ta lại là người một nhà. Chị là Phương, là chị của Lâm, bố chị với bố Lâm là hai anh em.

Tôi nhìn chị ta, thấy ánh mắt chị ta khẽ nheo lại như đang tính toán điều gì đó. Thế nhưng tôi vẫn phải bình tĩnh và nhẹ nhàng trả lời:

– Dạ vâng. Em chào chị ạ.

Nói xong chị ta quay sang bảo mẹ chồng tôi:

– Thím Ngân biết không, em Duyên đây là nhân viên cũ của công ty nhà cháu đấy.

– Vậy hả? Thế sao đang làm lại nghỉ à?

– Dạ vâng. Anh Hưng nhà cháu ưu ái em ấy lắm mà em ấy ʇ⚡︎ự nhiên lại nghỉ. Phải không anh Hưng?

Nói rồi chị ta quay sang liếc mắt nhìn chồng mình một cái. Gã Hưng thấy vậy sắc mặt liền thay đổi, cảm giác như là gã này rất sợ vợ. Mà cũng đúng thôi, hồi tôi làm ở công ty cũ cũng nhiều lần nghe tin Hưng dựa hơi nhà vợ là nhiều. Chỉ là tôi không ngờ trái đất này tưởng chừng rộng lớn là thế mà quanh đi quanh lại cũng rất tròn, ngoảnh đầu một cái tôi lại gặp chị ta. Từ lúc nhìn thấy vợ chồng nhà Hưng, tôi đã biết trước tương lai của mình cũng sẽ chẳng bằng phẳng và êm ả nữa rồi.

Sau đó Lâm dẫn tôi đi tiếp khách, đi đến đâu người ta cũng chúc ɾượu nên anh uống rất nhiều. Tôi vốn không muốn quan tâm đến vợ chồng lão Hưng nhưng mà khi tôi vô tình liếc mắt quay sang phải thì thấy chị ta vẫn đang đứng nói với mẹ chồng tôi điều gì đó rất say xưa.

Thế rồi cái Trang đi tới chỗ tôi, thì thầm bảo nhỏ vào tai:

– Con mụ kia là ai đấy? Hình như là vợ của sếp cũ mày đúng không?

– Ừm đúng rồi.

– Tao đứng gần đó, thấy con mụ đó đang kể chuyện xuyên tạc về mày với mẹ chồng mày đó. Nói mày dụ dỗ với gạ gẫm ℓêп gιườпg với chồng bả bị bả bắt sống nên đuổi việc. Má nếu nay không phải ngày vui của mày thì tao cào l** con mụ đó ra.

Tôi nghe vậy cũng tức lắm nhưng biết làm sao được bây giờ, hôm nay là ngày vui của tôi, cũng đang có rất nhiều quan khách ở đây nên tôi không thể làm gì khác. Tôi cố gắng hít một hơi thật sâu để nuốt đi sự run rẩy của bản thân, bình tĩnh bảo cái Trang:

– Thôi kệ đi. Người nào nói điêu người đó chịu nghiệp.

Cả ngày hôm đó tiếp đãi quá nhiều khách khứa nên đến khi hôn lễ kết thúc hai chân tôi đã mỏi đến mức muốn mềm nhũn ra. Sau khi tiễn gia đình tôi về thì Lâm lái xe đưa tôi về nhà riêng. Trong lúc chờ đợi Lâm đi lái xe, mẹ chồng tôi đứng bên cạnh nói nhỏ:

– Cô giỏi lắm…tôi từng này tuổi đầu cũng đã gặp rất nhiều hạng người, nhưng cái hạng người mưu mô xảo quyệt như cô đúng là lần đầu tiên tôi gặp. Quả thực phải dành cho cô một lời khen khi đã lừa thành công cái gia đình này. Cô cứ chờ đó đi, đợi cô đẻ con xong xét nghiệm không phải cháu tôi thì cuốn xéo ra khỏi nhà này biết chưa?

Tôi bị những lời bà nói làm cho bất ngờ đến mức run rẩy. Thực lòng sau khi tôi nghe cái Trang nói thì tôi cũng biết trước kết cục của mình với mẹ chồng. Nhưng mà tôi không nghĩ bà lại gay gắt như vậy, khác hẳn với dáng vẻ lúc bình thường. Tôi muốn lên tiếng giải thích nhưng mà lúc tôi vừa mở miệng thì xe của Lâm đi tới. Với lại tôi biết dù bây giờ tôi có trăm ngàn cái miệng nói thì bà cũng không tin lời tôi nói. Ngay từ đầu bà đã tỏ thái độ không ưa gì tôi, chấp nhận đám cưới này cũng chỉ vì tôi đang mang bầu. Phương lại là con cháu nhà bà, hà cớ gì bà lại tin những lời tôi nói cơ chứ.

Thế rồi những gì xảy ra tiếp theo thì mọi người cũng biết rồi ấy. Tôi không biết bà Phương kia đã nói những gì mà khiến mẹ chồng tôi và chồng tôi lại tin đến vậy. Tôi nằm giường, nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi, nghĩ sao cuộc đời lại đắng cay và ทɦụ☪ nhã đến thế. Ngày trước tôi đã từng tưởng tượng ra một đám cưới hạnh phúc và một đêm tân hôn lãng mạn, không ngờ tất cả đã tan tành mây khói. Mãi một lúc rất lâu sau tôi mới lồm cồm bò dậy đi thay đồ tắm rửa. 1 giờ đêm chồng tôi vẫn chưa về, tôi ʇ⚡︎ự nhủ lòng không sao hết, ngủ một mình càng khỏe.

Tôi đưa mắt nhìn ra bầu trời một màu đen sâu thẳm ngoài kia, ʇ⚡︎ự nhiên tôi thấy nhớ nhà quá. Mấy năm ăn học ở Hà Nội không sao, bây giờ đi lấy chồng xa cảm giác nó cũng khác biệt hơn rất nhiều. Tôi vẫn nhớ như in lúc chuẩn bị rước dâu, ánh mắt ông nội và bố mẹ tôi nhìn tôi đầy ʇ⚡︎ự hào và vui mừng. Mẹ trao cho tôi chiếc ʋòпg tay, mắt mẹ ngấn lệ nói: “ Con nhớ phải hạnh phúc đấy, con hạnh phúc thì bố mẹ mới yên lòng. Đi lấy chồng rồi phải để ý lời ăn tiếng nói, một điều nhịn chín điều lành con ạ”. Tôi nhìn mẹ, khẽ gật đầu, trong lòng thầm nhủ dù sau này có thế nào đi nữa cũng chỉ để bố mẹ nhìn thấy mình được hạnh phúc.

Suy nghĩ mãi rồi tôi cũng thϊếp vào giấc ngủ lúc nào cũng chẳng hay biết. Nửa đêm bỗng nhiên cảm thấy hơi lạnh, gió thốc vào người khiến tôi giật mình bừng tỉnh. Vừa mở mắt ra tôi thấy Lâm đang cầm chăn đắp l.ê.ภ ภ.ﻮ.ư.ờ.เ t.ô.เ. Dưới ánh đèn phòng ngủ màu vàng nhạt tôi còn tưởng mình nhìn nhầm. Chẳng phải anh đang giận tôi lắm sao? Tôi không biết mình mơ hay thật nhưng không dám mở mắt to hẳn. Tôi còn thấy Lâm cầm điều khiển bật điều hoà cho nhiệt độ phòng tăng lên. Lúc này tôi mới biết bản thân mình không hề mơ. Sau đó tôi còn thấy Lâm đứng bên cửa sổ, vẻ mặt trầm ngâm một hồi rất lâu. Anh đứng lặng lẽ như vậy, phía sau bờ vai lộ rõ vẻ suy tư và có chút u buồn hiện lên.

Đến sáng ngày hôm sau lúc tôi tỉnh dậy đã 8 giờ sáng, đêm qua tôi cũng không biết mình ngủ quên lúc nào, mà trong lúc ngủ tôi còn cảm nhận được một ʋòпg tay ôm mình từ phía sau. Phòng chỉ có tôi và Lâm, liệu có phải anh đã ôm tôi không? Chắc là không đâu nhỉ, làm sao có thể như vậy được, có lẽ chỉ là một giấc mơ. Tôi uể oải bước xuống giường, cả ngày qua mệt mỏi nên lúc ngủ đã say giấc là tôi ngủ quên trời quên đất. Tôi bước xuống tầng một thì đã thấy một cô giúp việc đang dọn nhà. Vừa thấy tôi, cô giúp việc đã hỏi:

– Cô chủ dậy rồi à? Bữa sáng tôi đã nấu xong xuôi hết rồi. Cậu chủ có dặn nhớ nhắc cô ăn sáng xong thì uống sữa.

Lúc ấy, tôi còn như không tin vào tai mình, sợ mình nghe nhầm nên còn hỏi lại:

– Cô nói anh Lâm dặn cháu ăn sáng xong thì uống sữa ấy ạ?

Cô giúp việc dừng lại vài giây rồi đáp:

– Đấy thôi ૮.ɦ.ế.ƭ, cậu chủ bảo tôi không được nói cho cô biết là cậu ấy dặn vậy, tôi lại quên béng mất.

Lời nói của cô giúp việc lúc này đã khẳng định 100% tôi không hề nghe nhầm. Tuy rằng đêm qua cũng rơi khá nhiều nước mắt nhưng dẫu sao sáng tỉnh dậy thấy anh quan tâm tôi vậy cũng cảm thấy ấm lòng. Ăn sáng xong tôi định đến công ty làm việc thì Lâm nhắn về bảo:

– Trưa tôi về đón qua nhà bố mẹ.

Thế là sau đó tôi cũng không có việc gì làm nên lòng ʋòпg lên tầng rồi lại lòng ʋòпg quanh nhà. Công nhận thiết kế nhà đẹp thực sự, bước một bước chân như bước tгêภ cả đống tiền. Cả buổi sáng hôm ấy tôi đi loanh quanh chán chê rồi lại lên phòng đọc sách. Cái Trang giờ này cũng đi làm rồi nên tôi chẳng thể gọi điện cho nó buôn chuyện được. Tôi gọi về quê mấy cuộc thì không thấy bố mẹ bắt máy. Đợi mãi cuối cùng đến 10giờ30 phút thì Lâm về đón tôi đến nhà bố mẹ chồng.

Vẻ mặt của Lâm hôm nay cũng dịu dàng hơn hôm qua rất nhiều, tôi thấy anh như có điều gì muốn nói với tôi nhưng ngập ngừng mãi lại không nói. Tгêภ đường đến nhà bố mẹ chồng, tôi hỏi anh:

– Nay bố mẹ có mời thêm khách nào nữa không đấy? Hay chỉ nhà mình dùng bữa với nhau thôi.

– Cả nhà mình dùng bữa thôi.

Tôi gật đầu rồi không nói thêm gì nữa. Suốt từ lúc đó tới lúc đến nhà bố mẹ chồng thì hai chúng tôi đều im lặng. Lúc tôi đến thấy mẹ chồng tôi đang ở trong bếp với 2 cô giúp việc, ông thì ngồi phòng khách đọc báo. Tôi lên tiếng chào ông bà, ông cười nói:

– Đến rồi hả con? Ngồi xuống chơi đi con. Cơm cũng sắp xong rồi.

– Dạ vâng ạ.

Mẹ chồng tôi nghe thấy thế, bà nói lớn:

– Duyên, vào đây mẹ nhờ tí.

– Dạ vâng ạ.

Tôi bước đi trước, lát sau thấy Lâm cũng bước theo tôi. Mẹ chồng nhìn tôi, đúng kiểu bằng mặt nhưng không bằng lòng, bà nói:

– Vào bếp phụ 2 cô rồi học nấu ăn dần cho biết.

Bà vừa dứt lời thì Lâm lên tiếng bảo:

– Thôi mẹ ơi, để 2 cô nấu cho nhanh. Đợi cô ấy thì biết đến bao giờ mới được ăn. Con đói rồi.

– Gớm, bình thường anh có bao giờ kêu đói đâu. Tôi biết thừa anh không muốn vợ anh làm chứ gì. Phụ nữ đi lấy chồng thì phải biết nấu ăn, mai sau nhỡ bữa ra giúp việc nghỉ còn biết đường nấu cho chồng con ăn. Mà đằng nào ít nữa nó cũng nghỉ đẻ, ở nhà không làm gì thì nấu nướng cho bớt buồn.Làm việc nhà nó cũng nhẹ nhàng như tập thể dục ấy mà, như vậy mới khỏe để còn dễ đẻ. Đúng không Duyên?

Tôi nghe mẹ chồng nói thế chẳng biết trả lời thế nào đành gật đầu đáp:

– Dạ vâng ạ.

Mẹ chồng tôi được thế liền chộp lấy nói tiếp:

– Đấy, thôi anh cứ ra ngoài đi. Việc lặt vặt của phụ nữ anh vào đây làm gì.

– Con vào pha cốc cafe.

– Rồi, cứ ra ngoài đi rồi mẹ bảo cô Bích mang cafe ra cho.

Sau khi Lâm đi khỏi rồi thì mẹ chồng tôi liền thay đổi sắc mặt khi nhìn tôi, bà nói:

– Chị còn đứng đực ra đấy, mau vào phụ hai cô đi không đến trưa cũng không có đồ mà ăn.

– Dạ vâng ạ.

Tôi nhanh chóng bước đến hỏi hai cô giúp việc xem mình cần làm những gì. Còn mẹ chồng tôi thấy tôi như vậy thì có vẻ khoái lắm, khoé môi khẽ nhếch lên nụ cười khinh. Trong lúc nấu ăn mẹ chồng tôi đứng suốt ở đấy để quan sát tôi. Khi mà tôi nhặt rau sống, mặc dù nhặt rất sạch sẽ rồi nhưng mẹ chồng không ưng tôi nên tôi có làm gì thì bà cũng không thấy vừa mắt. Tôi cố gắng gạt hết mọi chuyện sang một bên nên cũng không để bụng với bà. Tôi ʇ⚡︎ự nhủ người già thường khó tính, huống hồ con trai bà giỏi Giang đẹp trai ngời ngời như thế nên tiêu chuẩn mong muốn một cô con dâu của bà cũng phải rất cao. Đằng này đúng hôm cưới bà còn nghe những lời nói không hay về mình thì chuyện bà ghét tôi là lẽ thường tình.

Bình thường tôi đi làm sớm tối nên cũng ít thời gian nấu ăn, có nấu thì chỉ nấu mấy món đơn giản nên thành ra hôm nay tôi phải hỏi cô giúp việc rất nhiều. Mẹ chồng tôi cuối cùng không nhịn được đã lên tiếng mỉa mai:

– Ối giời ơi, thế là chị không biết nấu ăn thật luôn đó hả? Làm phụ nữ không nấu được nhiều món thì ít ra cũng phải nấu được vài món chứ. Đằng này món nào chị cũng hỏi là sao?

– Dạ mẹ, con chỉ biết nấu mấy món đơn giản thôi ạ. Từ nay con sẽ học dần.

Bà nghe xong không còn lý sự nào để bắt bẻ tôi thêm nữa nên đành im lặng. Trong lúc ăn cơm, bà cố tình kể vài câu chuyện về mấy cô gáι lăng loạn, tôi biết bà đang cố tình nói bóng gió mình. Mặc dù tôi thấy bản thân mình trong sạch, cố gắng tỏ ra bình thường nhưng mà sâu trong lòng tôi không ổn tí nào vì cái cảm giác bị người khác hiểu nhầm nó khó chịu lắm.

– Ơ hay cái bà này, nay là ngày vui của cả gia đình mình, bà cứ nói mấy chuyện vớ vẩn đâu đâu thế nhỉ?

Bố chồng tôi lên tiếng trách bà, bà ấm ức nói lại:

– Đâu đâu cái gì, có khi gần mình cũng có đấy ông.

– Thôi thôi bà dừng chuyện ở đây cho tôi nhờ. Ăn đi.

Nói rồi bố chồng tôi quay sang bảo tôi ăn nhiều vào. Thức ăn hôm nay rất ngon nhưng mà tôi nuốt đến đâu cổ họng lại đắng ngắt đến đó. Ăn cơm xong ngồi thêm một lúc thì Lâm đưa tôi về nhà. Chẳng biết sao nhưng tôi có cảm giác từ tối qua đến nay giữa chúng tôi đã có một bức tường ngăn cách khiến bản thân không ʇ⚡︎ự nhiên nổi.

Lúc chuẩn bị bước xuống xe, bất ngờ anh lôi trong ví ra chiếc thẻ ATM đưa cho tôi:

– Mật khẩu thẻ là 666888. Trong thẻ lúc nào cũng nhiều tiền, cô muốn tiêu gì thì cứ rút ra.

– Không, tôi không lấy đâu. Tôi cũng có tiền của tôi rồi.

– Cầm lấy đi, tôi không muốn mang tiếng mình không nuôi nổi vợ con.

Lâm nói vậy rồi nên tôi cũng chẳng thèm cao ngạo mà từ chối nữa. Dù sao lấy chồng thì cũng nên dựa vào chồng, hơn nữa chồng tôi giàu vậy không tiêu tiền của anh thì để làm gì. Tôi nhận lấy thẻ từ tay anh rồi nói:

– Tôi biết rồi.

– Được rồi, xuống xe tôi còn đi làm.

Thế rồi trôi thêm một tuần nữa, mấy ngày nay chồng tôi vẫn đi sớm về khuya. Tôi tối nào cũng nằm suy nghĩ chán chê rồi lại buôn chuyện cùng cái Trang xong mới đi ngủ. Mà lúc sáng tôi tỉnh dậy đều không thấy Lâm bên cạnh, tôi không biết anh có về ngủ chung giường với tôi không nhưng dường như trong chăn gối tôi luôn cảm nhận được hương thơm của anh.

Cưới xong tôi cũng chưa có thời gian về quê vì trước ngày cưới Lâm nghỉ mấy ngày nên sau đó công việc lại càng bận. Tối đó tôi vừa tắm xong thì Lâm về, tranh thủ cơ hội anh về sớm nên tôi vội nói:

– Ngày mai tôi đi làm lại nhá. Ở nhà nhiều cũng buồn.

– Hết mệt chưa mà đòi đi làm?

– Tôi hết mệt rồi mà.

Lâm nhìn tôi suy nghĩ vài giây rồi trả lời:

– Làm gì thì làm vẫn phải suy nghĩ cho con đấy.

– Anh yên tâm, tôi ʇ⚡︎ự biết sức mình mà.

– Tự biết sức mình mà còn bị ngất.

Lâm nói làm tôi cứng họng không cãi được. Sau đó anh bảo tiếp:

– Tôi có mua ít tђยốς bổ và sữa bầu để dưới tầng 1 đấy.

Tôi nghe xong ҳúc ᵭộпg nhìn Lâm:

– Cảm ơn anh nhé.

– Hâm. Tôi mua cho con tôi chứ mua cho cô đâu mà cảm ơn.

Tôi biết thừa tính Lâm rồi nên chỉ tủm tỉm cười. Lâm lại nói tiếp:

– À đúng rồi, loại tôi mua là loại pha sẵn rồi, thích hợp cho những người lười biếng như cô.

Tôi chu mỏ bất mãn nhìn Lâm, mới mấy phút trước còn cảm động suýt rớt nước mắt, bây giờ đã bị anh mỉa mai. Tôi không thèm nói lại nữa, trèo ℓêп gιườпg ngủ. Mà tối nay Lâm cũng không làm việc, tắm xong cũng ℓêп gιườпg cùng tôi luôn. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên chung giường nhưng mà cái cảm giác hai vợ chồng nằm cùng nhau nó lạ lẫm lắm. Tôi nằm chán thấy không khí hơi ngột ngạt nên lại cắm đầu vào xem điện thoại. Lúc sau tôi quay ra đã thấy Lâm nhắm mắt ngủ rồi. Bất giác, tôi cứ ngây ngốc nhìn anh, nhìn khuôn mặt đẹp trai không tỳ vết, nhìn chiếc mũi cao thẳng, nhìn hàng lông mi cong như phiến lá, nhìn đôi môi quyến rũ, ʇ⚡︎ự nhiên…ʇ⚡︎ự nhiên trong đầu tôi lại xuất hiện một ý nghĩ xấu, tôi muốn hôn lên đôi môi ấy!

Thế rồi bất ngờ Lâm mở mắt ra nhìn tôi, tôi giật mình đến nỗi suýt chút nữa bắn tιм ra khỏi l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ. Ngại quá tôi ấp úng hỏi:

– Ơ anh chưa ngủ à?

– Chưa. Tôi có chuyện muốn hỏi cô.

– Ừm, anh hỏi đi.

– Chuyện cô với ông Hưng là thế nào?

Tôi nhìn Lâm, chậm rãi trả lời:

– Tôi không biết chị Phương đã nói gì với anh. Tôi nghĩ anh cũng chẳng tin tôi đâu. Nhưng thật sự tôi không có gạ gẫm gì ông Hưng cả. Càng không có chuyện tôi ℓêп gιườпg với anh ta. Còn chuyện tôi bị đuổi việc thì là do….

Tôi chưa kịp nói hết thì Lâm đã lên tiếng:

– Thôi được rồi.

– Tôi biết ngay là anh sẽ không tin tôi mà.

Nói xong tôi thở dài kéo chăn xoay người sang hướng khác. Thế rồi bất ngờ anh đưa tay đặt lên vai tôi, giọng trầm ấm cất lên:

– Này…

– Anh còn gì muốn hỏi nữa.

– Tôi tin cô!
*****

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất