Chỉ cần có em chương 10

Vũ Linh 677

Hai ông bà đang ăn cơm gần xong thì bỗng thấy chuông điện thoại của bà Hải, bỗng mặt bà Hải tái xanh làm ông Khải tò mò, không hiểu điện thoại của ai gọi mà bà ấy lại sợ đến thế, buông chén xuống bàn, ông với tay định cầm điện thoại lên nghe thì bà Hải giật lại:

– Không, ông đừng nghe…

– Vậy có chuyện gì? Ai gọi? bà đang giấu tôi chuyện gì hả? – Ông la lớn tỏ vẻ tức giận

– Không có chuyện gì, tôi chỉ không muốn nghe thôi…- ba ta gân cổ cãi

– Tôi thật sự không hiểu cái nhà này ra làm sao nữa…

Nói rồi ông buồn bã đi lên phòng, còn lại một mình, bà Hải cảm thấy mệt mỏi nên không muốn dọn dẹp chén bát, chiều nay cô Sáu giúp việc ở dưới quê lên để cổ làm, bà cũng định lên phòng nghỉ ngơi thì lại có chuông điện thoại, bà đành lắng tai nghe:

– Alo, tôi nghe…

– Sao vậy chị Sui? – tiếng bà Vũ the thé trong điện thoại…

– Chị nói gì tui không hiểu? – biết rằng bà Sui nói gì nhưng bà vẫn giả bộ ngơ ngác…

– Trước khi chị hỏi vợ cho thằng Nam, chị cam kết với tôi những gì?

– Tôi có làm gì đâu? Sao chị Sui nặng lời như thế?

– Con gáι tui cành vàng lá ngọc mà chị cho nó ăn ba thứ đồ dơ đen thui vậy hả?

– Trời ơi, hôm nay bà Sáu giúp việc xin về quê một ngày, tui phải xuống bếp nấu đồ ăn cho cả nhà, ϮhịϮ bò tui kho gừng quên không ướp bột nghệ nên nó hơi đen, vậy mà chị nói đồ dơ là sao?

– Con gáι tui không có ưa ϮhịϮ bò, chị phải hỏi nó chứ?

Nghe bà sui bênh con nói ngang làm bà tức lắm, nếu như ngày bình thường thì bà đã vén váy cҺửι như hát hay rồi, nhưng đây là con dâu mới nên bà nhịn, sợ rằng hàng xóm chê cười, bà ta nói gì lạ vậy cà, con dâu chứ có phải mẹ chồng đâu mà bà phải chăm, ngủ trương mắt đến trưa mới dậy, bà đã phải nấu nướng phục vụ rồi còn chê ỏng chê ẹo, rồi còn bỏ về nhà mách để bà Sui gọi điện mắng vốn bà, tức quá mà…

Tất cả nội dung cuộc nói chuyện giữa hai người ông Khải đều nghe rất rõ nhưng ông không quan tâm, bà Hải vợ ông luôn mồm khen con dâu ngoan cơ mà, vậy thì cần gì ông phải can thiệp vào chứ? nhưng ông vẫn thắc mắc về cuộc điện thoại lúc nãy, với thái độ không ʇ⚡︎ự nhiên của bà Hải càng làm ông tò mò, nhất định ông phải điều tra ra người đó là ai, lấy điện thoại ông gọi cho con trai:

– Nam ơi…

– Ba khỏe không? sáng con đi sớm nên không chào Ba được, con xin lỗi…

– Sao đi gấp vậy hả con? Cố gắng giữ sức khỏe nhé…

– Nhà mình xảy ra chuyện gì sao Ba? Con thấy giọng Ba nói chuyện không bình thường…

Ông Khải kể cho Nam nghe về chuyện xảy ra giữa bà Hải và Duyên, ông nói về cuộc điện thoại lạ và ý định sẽ điều tra, Nam lắng nghe và thở dài, bão tố sắp xảy ra giữa hai người phụ nữ, nhưng còn Ba anh thì phải làm sao, ông mới ra viện sức khỏe còn yếu, bây giờ lại còn đi điều tra các mối quαп Һệ của mẹ anh thì пguγ Һιểм quá, nghĩ vậy anh gọi cho Ba:

– Ba nghe con nói này, bây giờ ba chỉ lo cho sức khỏe của mình, ăn uống và nghỉ ngơi, còn mọi chuyện thì Ba không nên quan tâm làm gì…

– Nhất định Ba phải tìm hiểu xem bà ta đang làm cái gì? Với ai? Tiền bạc bà ấy nắm hết rồi, nhất định Ba phải giữ cái nhà này cho con…

– Con không bận tâm đâu, con chỉ cần Ba thôi, nếu Ba cứ không nghe lời thì làm sao con yên tâm được…

Nghe con trai ρhâп tích làm ông Khải suy nghĩ, không phải những câu mà Nam nói là vô lý, nhưng ông đang còn sống sờ sờ ra đây, ở ngay trong cái nhà này mà phải chấp nhận vừa câm, vừa điếc, vừa mù thì thà ૮.ɦ.ế.ƭ đi còn hơn…bỗng có tiếng nói thì thầm ở gần đâu đây làm ông chú ý, hình như là tiếng của bà Hải, vợ ông:

– Sao anh lại gọi ban ngày? May mà ông chồng em không nghe được…

Không biết đầu dây bên kia nói gì, ông chỉ nghe tiếng bà Hải ngập ngừng:

– Tiền đâu nữa? có bao nhiêu tiền đưa hết cho anh rồi còn gì? Ông chồng em đang truy hỏi tiền đi đâu hết đây này, thôi nhé đừng gọi nữa…

Vậy là đã rõ, chỉ cần nghe đến đó là ông đã hình dung được những gì đang xảy ra, ông loạng choạng suýt té nên vội bám vào tường mà dò dẫm đi vào giường…càng suy nghĩ ông càng cảm thấy đau lòng và hận mình là người đàn ông bất tài vô dụng, tất cả tài sản là của cha mẹ ông để lại, do sức khỏe yếu nên ông bàn giao cho vợ ông quán xuyến bao năm nay, bà ấy làm gì, đi những đâu ông cũng không biết, may còn ngôi nhà mặt tiền này, cha mẹ ông lại sang tên cho thằng Nam là cháu nội duy nhất, nếu không thì chắc bà ấy cũng đã chẳng để yên…

Bà Hải cứ đi ra đi vào tỏ vẻ sốt ruột, đúng lúc này Duyên từ bên ngoài đi vào, chẳng thèm chào mẹ chồng lấy một câu, cô ta cứ thế đi thẳng vào nhà, miệng la lớn:

– Dì Sáu…

– Dạ, có tôi…- Dì Sáu khúm núm chạy từ trong nhà bếp lên phòng khách…

– Nóng quá, Dì cho con ly nước cam vắt nhé…

– Dạ, cô Hai…

Bà Hải lấy làm ngạc nhiên bởi mới cách đây mấy giờ đồng hồ, con dâu mà còn tỏ thái độ khó chịu với Bà chỉ vì món ϮhịϮ bò kho gừng màu sắc không đẹp, rồi còn về nhà mách mẹ để bà sui gọi mắng vốn bà, bây giờ trở về nhà bà cứ nghĩ sẽ lại tiếp tục sóng gió, nhưng không cô ta nói với người giúp việc với giọng hết sức nhẹ nhàng, vậy là tốt rồi, bà đang có nhiều chuyện phải làm nên chỉ mong gia đình đừng có xảy ra chuyện gì nữa, bà giả lả đi vào nhìn con dâu tươi cười:

– Mới về hả con? Uống nước rồi lên phòng nghỉ cho khỏe…

– Mẹ nói thật đi, mẹ vay tiền của mẹ con để làm gì? – Duyên hỏi bà mà mặt lạnh lùng không thèm nhìn…

– Mẹ con nói với con à? Mẹ đang cần tiền làm ăn…- Bà Hải lúng túng

– Mẹ làm ăn những gì? Phải hợp lý thì con mới giao cho mẹ vay, tiền mẹ con cho con toàn quyền quyết định…- miệng nói nhưng tay Duyên vỗ vào túi ҳάch làm bà Hải mắt sáng lên, bà ta vội ngồi sát lại gần ๓.ơ.ภ tг.ớ.ภ…

– Tốt quá, mẹ cảm ơn con…- bà ta định cầm lấy túi tiền nhưng Duyên đã giằng lại…

– Tiền này là xương là ɱ.á.-ύ, đâu có thể chỉ bằng lời nói mà con giao cho mẹ được, mẹ phải viết giấy vay, nêu rõ lý do và đưa cả Ba ký vào, làm việc gì cũng phải hai vợ chồng cùng có trách nhiệm…

– Không! không được nói với ông ấy…- bà bỗng tái mặt, miệng lắp bắp…

– Sao thế mẹ? con mới từ nước ngoài về nên không biết về sự nổi tiếng của mẹ, vậy mà trước mặt con là ai cà? Hổng giống người ta nói…

Duyên vừa nói vừa cười mỉa mai làm bà Hải tức điên lên, bà nghĩ cái con ranh này mày lại dám trêu bà à? Bà giơ tay lên định bả ngay vào cái bản mặt của nó nhưng vội dừng lại, bởi bà đang cần số tiền trong cái túi kia, nếu tỏ thái độ gì thì sẽ hỏng việc ngay, nhưng việc làm đó không qua khỏi mắt cô con dâu yêu quý của bà, nhanh như cắt Duyên túm ngay lấy cổ tay bà, sẵng giọng:

– Mẹ làm gì thế? Mẹ định ᵭάпҺ con đấy à?

– Không có, nghĩ gì vậy Duyên, con là con dâu của mẹ mà, mẹ yêu thương con còn chưa hết nữa là…hihi

– Thế mẹ vừa giơ tay lên là gì?

– À, mẹ thấy mỏi tay quá, định giơ tay lên cho đỡ mỏi thôi, con đừng nghĩ gì nhé, nếu không thương con thì mẹ cố gắng khuyên thằng Nam lấy con là gì,…

– Chứ không phải vì tiền à?

– Con cứ nói gì đâu á, thôi đưa tiền cho mẹ đi, sau đợt làm ăn này, mẹ không những trả hết cả vốn lẫn lãi cho mẹ con mà còn có phần cho vợ chồng con nữa…

– Thì con có nói gì đâu, mẹ viết giấy nợ rồi đưa cho Ba ký vào, để con lên gọi Ba xuống…- nói rồi Duyên đứng dậy tính chạy lên phòng ông Khải…

– Ôi ôi, đừng gọi Ba con…- bà Hải cuống quýt kéo tay cô ta lại, vì quá gấp nên bà kéo mạnh tay làm Duyên mất đà đổ té xuống đất, bụng ᵭậρ mạnh vào cạnh bàn…

– Bà…Bà định làm gì? Mẹ ơi…

Duyên vì quá đau đớn ôm bụng gào khóc, bà Hải vội đỡ cô ngồi lên ghế sofa nhưng cô ta quá đau vẫn ôm bụng khóc, nghe tiếng ồn ào dưới nhà, ông Khải và bà Sáu giúp việc cùng chạy xuống phòng khách xem đã xảy ra chuyện gì, bỗng bà Sáu la toáng lên, mặt tái mét, hai tay run rẩy chỉ xuống chân của Duyên:

– Máu, trời ơi cô Hai chảy ɱ.á.-ύ rồi…

– Đã xảy ra chuyện gì hả? gọi xe cấp cứu mau lên…- ông Khải gào lên hốt hoảng

Nhân lúc mọi người hốt hoảng, bà Hải nhanh tay ҳάch luôn túi tiền của Duyên chạy vào phòng cất rồi mới chạy theo ra xe, Duyên đau đớn vừa ôm bụng vừa khóc, Ϯộι nghiệp ông Khài và bà Sáu, hai thân già khênh một cô gáι ra ngoài, may mà có tài xế xe taxi phụ giúp, chiếc xe vội thẳng hướng Ьệпh viện chạy thật nhanh, tгêภ xe không khí thật tĩnh lặng, ông Khải mím môi, tay nắm thành quyền đầy ċăm hận, giọt nước đã đến lúc tràn ly nếu như quá sức chịu đựng của nó…

Nhận được cuộc điện thoại của Dì Sáu, Nam vội đón xe để trở về, nghe Dì Sáu miêu tả thì anh đã biết Duyên đang bị пguγ Һιểм, không biết cái thai có sao không? cầu trời cho mẹ con cô ấy được bình an, mặc dù giữa hai người chẳng có tình nghĩa gì, và cái đám cưới mang tính chất mua bán, một cuộc hôn nhân đổi chác, nhưng khi cô ấy gặp пα̣п, anh không thể dửng dưng đứng ngoài cuộc được…

– Cô ấy sao rồi Ba? – cầm tay Ba đang run rẩy, anh quan tâm…

– Nam về rồi hả con? Con bé…con bé chảy nhiều ɱ.á.-ύ lắm, đang cấp cứu trong kia…- ông giơ tay chỉ vào trong phòng…

– Ba bình tĩnh đừng ҳúc ᵭộпg quá, chắc mẹ con cô ấy sẽ không sao đâu…

– Con vừa nói gì? Con bé đang có thai? – Bà Hải đứng cạnh đó ngạc nhiên khi nghe Nam nói…

– Đúng, Duyên đang có thai…- anh khẳng định và quay mặt đi…

Đúng lúc này hai vợ chồng ông Vũ Hoàng cũng vừa kịp đến, Bà Hải mặt tái mét khi thấy vẻ mặt lạnh lùng của ông Bà sui, bà sẽ giải thích sao đây?

– Con bé, con tôi sao rồi?

– Con bé bị té, giờ đang cấp cứu…- Bà Hải ấp úng…

– Tại sao nó lại bị té? Bà lại làm gì nó đúng không? số tiền 500 triệu bà hỏi vay tôi đã đưa cho nó mang về cho Bà rồi, bà còn muốn gì nữa?

– Vay 500 triệu?

Cả ông Khải và Nam cùng la lên sửng sốt…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất